watch sexy videos at nza-vids!

Phecuc.SexTgem.Com

HomeForumBlog
Phim Sex MP4
Blogradio gái hư cực dâm
Phim Phá Trinh 2013
Gái gọi rau sạch tuyển
»

Bottom

Tải full bộ clip sexy (chỉ 500đ), soạn: DL H3402 gửi 8009
. Chúng tôi sẽ thu mua lại với giá cao, tuyệt đối không để ngài chủ tịch bị lỗ đâu.

- Về vấn đề này thật khó trả lời – Ông Văn Trách giả vờ ra chiều suy nghĩ.

- Ngài chủ tịch theo tôi được biết các ngài mua lô đất đó cũng chẳng để làmgì cả, vậy sao không nhượng lại cho chúng tôi.

- Cậu cũng biết chính phủ đang ra dự án xây dựng đô thị mới ở lô đất đó. Bây giờ có lẽ chúng tôi không sử dụng lô đất đó, nhưng sau này biết đâu có lúc lại cần.

- Nhưng theo tôi được biết thì hình như toàn bộ vốn đầu tư của các vị đang đổ vào kế hoạch đầu tư ở mỹ. Có lẽ còn khá lâu mới có thể tiến hành dự án tiếp theo. Vậy thì lô đất đó bỏ hoang rất phí. Nếu công ty chịu nhượng lại cho công ty tôi thì sau này công ty của ngài muốn tiến hành kế hoạch khác, công ty tôi sẽ hỗ trợ cho các ngài lô đất khác. Bảo đảm không thua gì lô đất này.

- Cậu thật là người mau lẹ – Ông Văn trác cười nói, xong quay lại nhìn Hiểu Đồng nói – Tôi xem Hiểu Đồng như cháu gái của mình cho nên tôi mong cậu đối xử tốt với con bé. Chuyện hợptác tôi sẽ suy nghĩ lại xem. Nhưng trong thời gian đó mong cậu cho tôi mượn Hiểu Đồng ít hôm. Lâu rồi không được uống trà do con bé pha, tôi cũng muốn cùng con bé hàn huyên tâm sự.

- Được! Lúc nào ngài rảnh rỗi cứ gọi Hiểu Đồng đến chơi.

Vĩnh Phong trả lời xong liền quay qua Hiểu Đồng, dùng tay vịnh cằm của Hiểu Đồng xoay mặt cô lại nhìn âu yếm tình tứ nói:

- Em yêu, em thấy vậy được không?

Hiểu Đồng không biết tại sao Vĩnh Phong lại làm vậy, nhưng trước mặt ông Văn Trác, cô không tiện hỏi cũng không dám bày tỏ gì cả đàng ngoan ngoãn gật đầu, còn phối hợp cùng cậu mĩm cười nhìn nhau.

Ông Văn Trác nhìn hai đứa trẻ thì khẽcười đứng dậy:

- Được, hai tuần sau tôi sẽ trả lời cho cậu.

- Hy vọng được nhận sự đồng ý của ngài – Vĩnh Phong cũng đứng dậy chào, tay vẫn ôm chặt eo Hiểu Đồng không rời.

Khi ông Văn Trác vừa đi ra ngoài . Bàntay đặt lên eo của Hiểu Đồng buông thỏng xuống, gương mặt dịu dàng lúc nãy lập tức trở lại lạnh băng. Cậu quaylại nói như ra lệnh:

- Mọi người nghe đây, chuyện này chỉ là vì công ty thôi. Cho nên tôi không hi vọng mọi người đồn đại lung tung ra bên ngoài, ảnh hưởng đến công ty. Có biết chưa.

- Chúng tôi biết rồi phó tổng – Tất cả mọi người đồng loạt nói.

- Mọi người ra ngoài đi – Vĩnh Phong nhẹ nhàng nói.

Tất cả mọi người đều lần lượt ra ngoài. Hiểu Đồng cũng định ra cùng nhưng Vĩnh Phong đã gọi lại:

- Cô ở lại, tôi có chuyện muốn nói với cô
Tất cả mọi người nhìn hai người một cái rồi nhanh chóng biến đi. Hiểu Đồng đứng yên tại chỗ chờ mọi người ra hết cô mới xoay người về phía Vĩnh Phong. Nhưng Vĩnh Phong xoay lưng lại phía cô, im lặng không nói gì. Hiểu Đồng cũng không thúc giục, cô cũng im lặng chờ đợi. Nhưng không gian xung quanh như bao trùm lấy họ đến nghẹt thở. Dường như chỉ còn lại tiếng tim đập.

Khi Vĩnh Phong khẽ xoay người lại, dường như ánh sáng sau lưng cậu tỏa ra hai bên.

- Có biết vì sao tôi giữ cô ở lại không?

- Biết – Hiểu Đồng cắn nhẹ môi rồi bậtra.

- Tốt, hy vọng trong hai tuần này cô vàtôi sẽ hợp tác tốt với nhau – Vĩnh Phong khẽ gật đầu hài lòng.

- Tại sao? – Hiểu Đồng cuối cùng cũng lên tiếng hỏi ra những điều giấu kín nãy giờ.

- Vì cô chính là bàn đạp của tôi để tiếp cập chủ tịch Văn Trác – Vĩnh Phong trả lời thẳng thừng, vẻ mặt không chút thay đổi, dường như trong lòng không có chút cảm giác gì.

“ Bàn đạp” – Hiểu Đồng cay đắng nghĩ. Trong lòng cậu cô chỉ là bàn đạpkhông hơn không kém. Lúc trước, HiểuĐồng từng kể cho Vĩnh Phong nghe về ông Văn Trác, chỉ là lúc đó hai người đều không biết ông ta chính là chủ tịch tập đoàn Vĩnh Phát. Lúc Vĩnh Phong tự nhiên tỏ ra thân mật với cô, Hiểu Đồng đã đoán ra, Vĩnh Phong muốn giả vờ để ông Văn Trác vui vẻ đồng ý điều kiện của cậu. Nhưngcô không ngờ cậu lại nói thẳng ra cô chỉ là cái bàn đạp. Tim cảm thấy rất đau, cô muốn kìm nén nỗi đau lại, không muốn cho Vĩnh Phong phát giác ra cõi lòng đau đớn của cô nhưng mà nỗi đau ập đến qua nhanh khiến cô không thể kìm lại. Nét đau buồn thể hiện rõ trên nét mặt và đôi mắt, chỉ là cuối cùng cô không rơi nước mắt.

- Tôi không đồng ý – Hiểu Đồng chợt buông nhẹ một câu.

Vĩnh Phong liền giương đôi mắt bén nhọn nhìn Hiểu Đồng. Cậu hừ nhẹ một cái rồi nói:

- Chẳng phải cô nói cô là người giúp việc của tôi hay sao. Cô vẫn còn giữ tiền của tôi mà. Vậy thì chỉ cần cô đồng ý thì sau khi xong tôi sẽ xóa hết nợ nần cho cô.

- Tiền của anh tôi không hề sài đến một đồng. Tôi sẽ trả lại cho anh – Hiểu Đồng chỉ còn cách giữ lại cho mình chút lòng tự trọng mà thôi.

- Tôi không cần cô trả lại – Vĩnh Phong liếc nhìn cô nói – Cô quên rằng trong hợp đồng cô đã nói sẽ làm bất cứ việc gì tôi yêu cầu sao.

Hiểu Đồng nghe Vĩnh Phong nói thì thất thần, cô không ngờ Vĩnh Phong vẫn còn giữ tờ hợp đồng đó. Lúc VĩnhPhong đưa thẻ cho cô, Hiểu Đồng không nhận, cho nên trong lúc vui đùa cô mới nói, nếu muốn cô nhận thì phải làm hợp đồng rõ ràng. Đó là hợp đồng thuê người giúp việc. Trong hợp đồng Vĩnh Phong cố ý thêm vào câu: “ Bên B nhất định phải làm theo bất cứ yêu cầu nào của bên A”. Lúc đó, Hiểu Đồng nghĩ cả đời cô muốn ở bên cạnh Vĩnh Phong, với lại lúc đó cả hai hạnh phúc bên nhau, tờ hợp đồng đó chỉ là nhất thời đùa vui. Không ngờ cậu lại dùng nó vào việc ép buộc cô.

Vĩnh Phong cũng không ngờ cậu lại dùng điều khoản đó để ép cô nhận lời.Chỉ là lúc Hiểu Đồng nhắc đến số tiền đó, Vĩnh Phong đã lôi tờ hợp đồng ra đọc lại, chỉ để ôn lại những hồi ức đẹpngày xưa mà thôi. Nào ngờ lại vận dụng những điều khoản đó bây giờ.

- Anh ….- Hiểu Đồng chỉ thốt lên được một lời rồi im bặt.

- Với lại, cô là người của công ty, cô phải có trách nhiệm giúp đỡ công ty trong lúc khó khăn – Vĩnh Phong sắc lạnh nói với Hiểu Đồng, sau đó nhìn cômột cái kìm nén mới nói tiếp – Điều này cũng là làm vì Vĩnh Thành. Anh ấylà tổng giám đốc của công ty. Nếu có bề gì thì anh ấy là người chịu trách nhiệm nhiều nhất.

Vĩnh Phong nhắc đến Vĩnh Thành làm Hiểu Đồng tỉnh ra, cô đã quên mất rằng mình đã nguey65n cả đời chăm sóc Vĩnh Thành. Cô nhìn Vĩnh Phong kiên quyết nói:

- Nếu là vì Vĩnh Thành thì tôi đồng ý.

Vĩnh Phong nghe Hiểu Đồng đồng ý thì cười nhạt.

- Không có chuyện gì nữa đúng không? Vậy tôi đi ra ngoài đây – Nói xong Hiểu Đồng lập tức đi ra.

Vĩnh Phong cung tay đấm mạnh xuống mặt bàn. Bàn tay lần trước đấmvào tường, nay lại tiếp tục chảy máy đến tê dại.

Các tờ báo đang xôn xao về việc nữ minh tinh Anh Kỳ vừa mới về nước đã tham gia hoạt động từ thiện rất nhiều.Rất nhiều nơi được cô đến thăm quà trao quà cũng như tài trợ. Mặt khác, Anh Kỳ cũng là con gái duy nhất của một công ty lớn bên mỹ cho nên dưới sự hỗ trợ và tài trợ của công ty đó. Những trại trẻ mồ côi được tăng cường thêm những trang thiết bị tốt hơn, hiện đại hơn. Mọi hành động của cô từ khi trở về rất được người dân ủng hộ. Danh tiếng của cô ở trong nước chẳng mấy chốc trở nên cao. Chẳng những vậy, chính phủ còn trao tặng bằng khen công dân vì tổ quốc cho cô ( hổng biết có cái bằng này không nữa – tất cả chỉ là trí tưởng tượng của con nhỏ tác giả mà thôi ) . Cho nên tivi và báo chí ngày nào cũng đăng tải hình ảnh cô đang làm từ thiện.

Rất nhiều buổi tiệc lớn đều mời bằng được cô đến tham dự. Cho nên Anh Kỳ vô cùng bận rộn. Cuối cùng cô quyết định trốn khỏi một bữa tiệc để đến nhà Vĩnh Phong. Quả như cô địnhliệu, Vĩnh Phong mở cửa cho cô với vẻmặt khó chịu.

- Anh đã bảo em đừng tùy tiện đến đây mà.

- Mấy ngày nay em mệt muốn chết, hôm nay trốn đến nhà anh để được nghỉ ngơi, anh không thể tiếp đón em một chút à – Anh Kỳ nũng nịu nhào đến ôm chặt Vĩnh Phong nói.

Vĩnh Phong bực bội xô cô ra khỏi người mình, mắt khẽ lướt nhìn đồng hồ trên tường, vẫn chưa tới giờ, cậu bỗng thấy nhẹ nhỏm trong lòng.

- Em đừng có như vậy nữa, phải biết giữ hình tượng của mình chứ. Để ngườita nhìn thấy thì sao? – Vĩnh Phong khó chịu cằn nhằn.

- Để người ta thấy thì sao. Thấy thì càng tốt. Dù gì em cũng công khai theo đuổi anh trước báo đài rồi còn gì – Anh Kỳ cười cười trả lời.

Vĩnh Phong bất lực đành nói:

- Vào nhà ngồi đi.

Anh Kỳ cười hì hì theo Vĩnh Phong vào nhà. Hôm nay Vĩnh Phong tham dự một bữa tiệc, tiệc xong cậu cảm thấy dạ dày khá đau nên về thẳng nhà mà không đến công ty. Cậu cứ thế ngồi vào ghế xem tivi để mặc Anh Kỳ muốn làm gì thì làm. Anh Kỳ cũng ngoan ngoãn ngồi xem tivi, thỉnh thoảng ngọ nguậy chọc phá Vĩnh Phong. Vĩnh Phong tuy giả vờ bình thản xem tivi nhưng mắt cứ liếc nhìn đồng hồ. Vĩnh Phong không biết hànhđộng này của cậu đã bị Anh Kỳ để ý. Cuối cùng đồng hồ cũng sắp đến giờ, cậu vội đứng dậy đuổi Anh Kỳ về.

- Em không muốn về – Anh Kỳ giở giọng nhõng nhẽo.

- Không được, trễ rồi em về đi – VĩnhPhong kiên quyết xua đuổi.

- Trễ thì có sao đâu, em ngủ lại ở đây – Anh Kỳ đề nghị.

- Ở đây em ngủ không quen đâu – Vĩnh Phong từ chối.

Cả hai giằng co một hồi, cuối cùng AnhKỳ cũng đành phải chịu thua, cô nói:

- Vậy anh phải hôn em một cái, hôn xong em sẽ ra về – Anh Kỳ cười gian ra điều kiện.

Vĩnh Phong lại nhìn đồng hồ, vẫn còn sớm. Nhưng cậu không muốn Anh Kỳ rầy rà ở lại, nên đồng ý. Cậu cúi mặt định hôn lại má Anh Kỳ, nào ngờ cậu lại bi Anh Kỳ ôm chầm lấy hôn lên môi.Cô giữ chặt lấy cộ Vĩnh Phong không chịu rời. Ngay lúc đó cánh cửa nhà Vĩnh Phong bật ra.

Chiều nay, Hiểu Đồng có hẹn cùng ôngVăn Trác gặp mặt trò chuyện, vì việc lấy lòng ông cho nên Hiểu Đồng có thểtự ý rời khỏi công ty để đến gặp ông. Khi ra về cô ghé siêu thị đi chợ, vì từ siêu thị đến nàh vĩnh Phong phải qua mấy lượt xe buýt nên Hiểu Đồng đi taxi đến cho tiện. Cho nên cô đến sớm hơn mọi ngày. Dự định nấu cơm sớm rồi đi rước bé Phong và bé Đường cùng về nhà. Cô vừa mở cửa bước vào thì chứng kiến Anh Kỳ và Vĩnh Phong đang hôn nhau. Tim cô như chết đi một nữa.
Hai người kia cũng bị bất ngờ vội buông nhau ra. Nhưng Vĩnh Phong lãnh đạm thờ ơ như không có gì. Anh Kỳ thì thẹn thùng đỏ mặt.
- Xin lỗi! Tôi làm phiền hai người rồi, tôi đi ra ngoài một lát.
Anh Kỳ nhìn thấy Hiểu Đồng tay xách đồ ăn thì nói:
- Không cần đâu. Bây giờ tôi phải về rồi, vừa rồi chỉ là hôn tạm biệt thôi. Nếu lúc nãy cô mà đến sớm thì đúng là ngượng chết được – Anh Kỳ giả vờ mắt cỡ nói, giọng điệu rõ là cố tình gây hiểu lầm. Cô ta cố ý làm cho Hiểu Đồng hiểu rằng cô ta và Vĩnh Phong vừa làm chuyện mờ ám xong.
Hiểu Đồng cắn môi cười ngượng rồi đứng nép qua một bên nhường lối cho Anh Kỳ. Nhưng Anh Kỳ không đi ra liền mà chạy đến hôn trộm một cái lênmá Vĩnh Phong rồi cười nói:
- Em đi về đây, anh phải gọi điện thoạicho em đó nha.
Vĩnh Phong vẫn im lặng không nói gì. Còn Anh Kỳ đi ngang qua Hiểu Đồng cố ý cười nói:
- Nhờ cô chăm sóc anh Vĩnh Phong của tôi dùm.
Khi Anh Kỳ đi về, Vĩnh Phong khẽ lườm Hiểu Đồng một cái rồi đi thẳng lên lầu. Hiểu Đồng gương mặt tái nhợt nhìn theo bóng dáng Vĩnh Phong buồnbã. Rồi xách đồ đi xuống bếp.
Cả buổi nấu cơm, tâm hồn Hiểu Đồng đều để nới khác. Tay liên tục bị cứa đứt, lẫn lộn gia vị, cô thở dài thẩn thờ đừng yên một chỗ cho đến khi nồi canh sôi tràn ra ngoài cô vội vàng dùng tay bốc nắp nồi lên, quên mất cáinóng khiến bàn tay bị bỏng ửng đỏ lên ran rát. Chỉ đến khi tay cô bị ai đó nắm kéo đến bên vòi nước xã mát cô mới thấy dễ chịu lại.
- Cô là đồ ngốc à – Vĩnh Phong tức giận mắng – Nồi nước sôi như vậy mà dùng aty không bốc.
Hiểu Đồng ngước mắt nhìn Vĩnh Phong, gương mặt vẫn lạnh lùng như thế, chỉ có ánh mắt là có chút đau lòng. Cô để yên tay mình trong tay Vĩnh Phong, bàn tay cậu vuốt nhẹ chỗ bỏng rát dưới vòi nước làm tay côdễ chịu vô cùng, dường như chưa từngbị bỏng.
Vĩnh Phong dùng khăn nhẹ nhàng lau sách tay cho cô rồi lại bôi thuốc cho cô, hành động rấr ân cần, rất dịu dàng, cậu nhẹ nhàng thổi vào tay cô cho thuốc mau thấm vào. Hiểu Đồng vội rút tay lại. Cô sợ mình không thể kìm nén cảm xúc trước sự ân cần của cậu.
- Tôi đi dọn cơm cho anh.
- Cô ngồi nghỉ đi, tôi sẽ tự dọn.
Vĩnh Phong ăn cơm xong, cậu cũng dành phần rửa chén. Hiểu Đồng ngồi đó lặn lẽ quan sát cậu. Khi Vĩnh Phong rửa xong, cô đứng dậy cáo từ ra về.
- Để tôi đưa cô về – Vĩnh Phong vội nói khi Hiểu Đồng định mở cửa.
- Không cần đâu. Nhưng mà hi vọng sau này, nếu anh và bạn gái ở cùng nhau thì hãy gọi điện thạoi báo cho tôi biết một tiếng – Hiểu Đồng nói xong thì mở cửa định đi ra ngoài.
- Rầm …
Cánh cửa vừa mở ra liền bị một bàn tay mạnh mẽ đóng sầm lại. Một hơi thở ám sát sau lưng Hiểu Đồng làm cho tóc gáy cô dựng lên. Cô cố gắng kéo của ra nhưng lực của người kia mạnh hơn khiến cô không tài nào mở ra được.
- Tôi phải về rồi – Hiểu Đồng xoay mặt lại đối diện với Vĩnh Phong nói.
Lúc này cô mới biết mặt cô và mặt Vĩnh Phong kề sát nhau, đến độ mũi hai người chạm vào nhau. Ánh mắt của Vĩnh Phong nhìn cô một cách cuồng dại, hơi thở dồn dập. Ngay sau giây phút đó, Vĩnh Phong cuối xuống hôn chặt lấy đôi môi Hiểu Đồng như muốn nuốt chuẩn môi cô vào cậu. Một nụ hôn thật sâu, thật mãnh liệt. Hiểu Đồng dùng tay đẩy mạnh Vĩnh Phong ra nhưng đã bị cậu bắt lấy rồi bẻ quặt ra sau lưng giữ chặt. Cuối cùng Hiểu Đồng cũng bị Vĩnh Phong hạ gục, cô đã không còn phản kháng nữa, bắt đầu đón nhận nụ hôn của Vĩnh Phong. Hai bàn tay bị Vĩnh Phong giữ chặt được dần thả lỏng ra, hai bàn tay bất giác đưa lên cổ Vĩnh Phong ôm chặt. Gờ phút này Hiểu Đồng đã để mặt cho trái tim lấn át lí trí. Cô để mặc cho tình cảm dồn nén bùng phát, không muốn suy nghĩ nhiều về những chuyện trước kia, muốn quên đi tất cảlại lại từ đầu bên cạnh Vĩnh Phong. Giờ phuát này cô chỉ muốn hòa làm một với Vĩnh Phong.
Cuối cùng khi mà sắc mặt cả hai đều đỏ bừng lên vì hô hấp nhanh, Vĩnh Phong mới rời khỏi môi Hiểu Đồng. Cảhai đứng sát vào nhau cùng thở hổn hển. Vĩnh Phong dùng ngón tay cái quệt lên môi Hiểu Đồng rồi cười nói:
- Cũng không tệ. Cô làm bạn gái tôi bỏ đi, tôi đành lấy cô bù vào. Vậy thì sau này, nếu bạn gái tôi không có ở đây trong lúc tôi có nu cầu thì tôi sẽ sử dụng cô.
Hiểu Đồng vừa nghe thì liền thấy choáng voáng vô cùng, đau đớn vô hạn. Gương mặt từ đỏ bừng chuyển sang tím xanh giận dữ, cô xô Vĩnh Phong ra tát mạnh vào mặt cậu. Rồi nhìn trừng trừng cậu với ánh mắt đầy giận dự và bi thương, cuối cùng cô đã khóc, khóc trong đau đớn, khóc vì bị xem thường, khóc vì bị làm kẻ thay thế, khóc vì tình yêu cô vẫn còn dành cho cậu, khóc vì sự đau khổ chờ đợi bấy lâu nay. Cuối cùng cô quay lưng mở cửa bỏ đi.
Vĩnh Phong muốn giữ Hiểu Đồng lại, muốn nói rằng tất cả đều không phải, không phải là sự thật. Cậu không xem cô là người thay thế. Nụ hôn lúc đó cũng không phải là nụ hôn đùa cợt mà xuất phát từ tình yêu của cậu dành cho cô, từ nỗi xót xa của cậu khi thấy cô bị thương, từ nỗi nhung nhớ mong chờ bấy lâu nay.
Nhưng Vĩnh Phong chỉ có thể cười đau khổ nhìn Hiểu Đồn...
<<1 ... 5678>>
Clip sex của Du Thiên
Tags: Sẽ, để, em, yêu, anh, lần, nữa, 8,Truyện, sex, lầu, xanh, Sẽ để em yêu anh lần nữa 8
Top Cùng chuyên mục

Thống kê

• Online: 1
• Truy cập hôm nay: 59
• Tổng truy cập: 260885
Liên kết
Chicky.Mobi
Tạo dựng bởi Phúcdemon™
Kênh Giải Trí Người Lớn
Phêcực © SexTgem
Tags: Phecuc.SexTgem.Com/xem.html
SEO : Bạn đến từ :
Google+Check google pagerank for phecuc.sextgem.com