watch sexy videos at nza-vids!

Phecuc.SexTgem.Com

HomeForumBlog
Phim Sex MP4
Blogradio gái hư cực dâm
Phim Phá Trinh 2013
Gái gọi rau sạch tuyển
»

Bottom

Tải full bộ clip sexy (chỉ 500đ), soạn: DL H3402 gửi 8009
cắn môi cúi đầu suy nghĩ. Cô không dám đối mặt với Vĩnh Phong, cô sợ phải gặp cậu. Nhưng Vĩnh Phong đang bị đau. Lòng cô như có lửa đốt, cảm giác đau đớn như là chính mình vậy. Cuối cùng cô quyết định đi.

Sau khi giúp V.ú Năm đón taxi. Hiểu Đồng cũng đón xe đến nàh Vĩnh Phong. Khi cô đến trước cửa nhà, cô chần chừ không dám bấm chuông, nhưng nhìn thức ăn trên tay mình lại muốn biết tình trạng Vĩnh Phong ra sao, cô đành run run đưa tay lên bấm chuông.

Rất lâu sau mới có tiếng mở cửa, cả người trong và người ngoài đều sững người nhìn nhau, không ai nói gì với ai cả. Cô lúng túng giải thích mọi chuyện với Vĩnh Phong, giọng nói cứ bị ngắt quãng vì trái tim đập mạnh. Gương mặt Vĩnh Phong lạnh lùng nhìn cô rồi khẽ tránh qua một bên cho cô vào.

- Em…. – Hiểu Đồng ngập ngừng nói, đây là lần đầu tiên cô bước vào căn nhà này. Cảm giác không thoải mái cho lắm, hai tay cô nắm chặt cái bị đựng thức ăn.

- Tôi đói rồi, mau dọn đồ ra đi – Vĩnh Phong lạnh nhạt ra lệnh.

Hiểu Đồng cúi đầu đi vào trong, theo sự hướng dẫn của Vĩnh Phong cô đi vào bếp. Cô im lặng trút đồ ăn ra dĩa, Vĩnh phong ngồi dưới ghế nheo mắt nhìn cô làm, không bỏ sót động tác nào của cô.

- Reenggggggggggggg…………

Tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên. Vĩnh Phong đứng dậy mở cửa. Cậu lại bị bất ngờ một lần nữa, trước của là Anh Kỳ với nụ cười rạng rỡ. Vừa nhìn thấy Vĩnh Phong cô liền lao đến ôm chầm Vĩnh Phong.

- Em nhớ anh lắm.

Hiểu Đồng vô tình bước ra nhìn thấy cảnh tượng này, trái tim như bị ai thò tay bóp nát.
Chia tay Đình Ân và Minh Thùy, Hiểu Đồng đi bộ về nhà vì chỗ hẹn cách nhà cô không xa. Đi được một đoạn thì trời bắt đầu mưa, những hạt mưa rất nhẹ rơi xuống. Trong khi mọi ngườichạy tìm chỗ trú mưa thì Hiểu Đồng vẫn cứ bước trong mưa. Sau khi khóc một trận đã đời cô bỗng thấy rất mệtmỏi, chỉ muốn về nhà thật nhanh, cô muốn nằm được vùi mình trong chăn để ngủ một giấc thật sâu để rồi thức dậy nhìn thấy hóa ra nỗi đau này chỉ là một giấc mơ mà thôi.

Không ngờ một giấc ngủ dài đến tận giữa khuya, hơi thở gấp gáp, thân nhiệt tăng cao, cô lại chìm sâu vào trong giấc ngủ.

- Con bé đó hôm nay không đi làm – Một người trong phòng nhìn về chiếc bàn trống của Hiểu Đồng thì thầm nói với Mai Phương. Cô ta hừ nhẹ một tiếng.

- Mà nè, tại sao em lại ghét Hiểu Đồng như thế, chị thấy con bé cũng hiền lành mà – Một người khác lên tiếng hỏiMai Phương.

- Hiền lành cái gì mà hiền lành. Cô ta đạo đức giả cho có, giả vờ hiền lành mà thôi, mọi người đừng bị cô ta gạt – Mai Phương bĩu môi nói.

Nghĩ một chút thì Mai Phương mới nói tiếp:

- Cô ta đó, ỷ mình đẹp rồi dụ dỗ tổng giám đốc cho cô ta vào đây. Tuy hiện thời chỉ là một nhân viên bình thường thôi nhưng mà mọi người nhìn đi, chỗ cô ta ngồi tại sao lại là ở chỗ đó, phòng này còn thiếu gì chỗ trống chứ.Chỗ đó thông thường chẳng phải để dành cho thư ký hay trợ lí riêng hay sao.

Lúc này mọi người mới hiểu ra vì lí do gì mà Mai Phương ghét Hiểu Đồng đến thế, thì ra cô ta đang nhắm đến vị trí thư ký cho anh chàng phó tổng giám đốc đẹp trai kia. Tất cả cười thầm trong bụng nhìn cô ta, ai mà chẳng như cô ta muốn làm trợ lí riêng hay thư ký cơ chứ. Nhưng vì làm việc chung đã lâu nên mọi người giả vờ hùa theo cô ta.

- Em nói chị mới nghĩ đến, đúng là con bé đó không thật .

Sau đó, người một câu bàn luận không tốt về Hiểu Đồng. Vĩnh Phong đi tới nghe đượcm trong lòng cảm thấy phẫn nộ, cậu đẩy mạnh cửa vào khiến mọi người đều bị giật mình quay đầu nhìn lại rồi thấy ngay vẻ mặt hầm hầm đáng sợ của Vĩnh Phong. Cậu hung hăng quét ánh mắt khắp phòng rồi nói lớn:

- Xem ra mọi người rảnh rỗi đến mức trò chuyện phím trong giờ làm việc. Chắc là công ty không đủ việc để mọi người làm, cho nên mọi người đến công ty ngồi chơi hưởng lương phải không. Được, bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ giảm biên chế, ai cảm thấy mình ít việc thì nên tự giác nộp đơn từ chức đilà vừa.

Nói xong, Vĩnh Phong đi thẳng vào phòng của mình đóng mạnh cửa lại khiến ai cũng thót cả tim, mồ hôi đầm đìa, không ai dám hó hé thêm điều gì nữa.

Khi đi qua bàn làm việc của Hiểu Đồng, bàn lạnh ngắt, Vĩnh Phong cau mày một cái. Cậu vào phòng liền gọi điện cho phòng tổ chức nhân sự.

- Cô ấy không đến cũng không gọi điện xin nghĩ phép ạ. Điện thoại cũng không gọi được.

Vĩnh Phong trong lòng cảm thấy bất ổn không yên tâm gác máy xuống. Cậuđưa tay day day hai thái dương thở dài khổ sở. Chẳng phải hôm qua cô vẫn bình thường hay sao. Vĩnh Phongnhớ lại gương mặt tái nhợt của cô khi Anh Kỳ bám lấy cậu. Cậu không hiểu cảm xúc của cô lúc ấy là thế nào (=> Đồ ngu). Lòng Vĩnh Phong thấy rối loạn vô cùng. Trong lòng nhen lên một cảm xúc gì đó mà chính bản thân cậu cũng không hiểu rõ. (Ngu không thuốc chữa luôn)

Cầm lấy điện thoại muốn nhấc máy gọi cho cô nhưng chần chừ mãi vẫn không tài nào nhấn số được.

Lần thứ hai thức giấc là đã ba giờ chiều rồi. Hiểu Đồng hoảng hốt bật người dậy, cô không đi làm cũng khôngxin phép nghỉ, thế nào cũng bị trừ điểm. Cô muốn lấy điện thoại để gọi nhưng phát hiện ra cô đã để điện thoại ở dưới nhà. Hiểu Đồng muốn đi xuống dưới, nhưng bàn chân không có sức , đầu choáng váng, cả người nóng ran. Cô rót một ly nước để uống, nướcvừa vào người thì Hiểu Đồng thấy có chút dễ chịu. Cố gắng hết sức cuối cùng cô cũng cầm được điện thoại trong tay nhưng nó đã bị hết pin. Hiểu Đồng đành từ bỏ ý định xin phép để ngày mai trực tiếp đưa đơn rồi cầm điện thoại đi lên lầu sạc.

Cô đặt người xuống giường là lại chìm vào mê man. Nữa đêm cô bỗng nhận được cuộc gọi của Vĩnh Thành. Cậu nghe giọng của hiểu Đồng có vẻ khàn khàn liền hỏi:

- Hiểu Đồng! Em sao vậy, có phải không khỏe trong ngừơi không?

- Em không sao, chỉ là hơi mệt thôi – Hiểu Đồng khó khăn trả lời, cổ họng cô khô khốc, cả ngày nay cô chỉ uống có một ly nước mà thôi, cả người quả là không còn chút sức lực nào, cô bỗng ho lên một tràng dài.

- Hiểu Đồng, em vẫn để chìa khóa ở dưới chậu hoa chứ?

- Ừhm!

- Vậy em ngủ đi, anh sẽ cho người đếnđưa em đi bệnh viện – Vĩnh Thành ra lệnh.

- Không cần đâu – Hiểu Đồng vội ngăn cản nhưng sau đó lại là một tràng ho dài nữa.

Vĩnh Thành đau xót hận không thể bay về bên cạnh cô, :

- Em đừng nói gì nữa, cứ nằm nghỉ đi, lát có người đến đừng ương bướng màkhông đi bệnh viện.

Hiểu Đồng cũng không từ chối nữa, cô tắt máy rồi đi ngủ. Người Vĩnh Thành kêu đến chắc chắn là Khương Thái. Lần nào cũng là anh ta giúp đỡ cô đưabé Phong hay là bé Đường đi bệnh viện, lần này là cô.

Nữa đêm, Hiểu Đồng cảm thấy có mộtbàn tay ấm áp sờ trên trán cô, cái trán đang lạnh bỗng thấy dễ chịu vô cùng. Một chiếc khăn ướt nhẹ nhàng lau khắp mặt cô, Hiểu Đồng khẽ mở mắt, nhìn thấy một gương mặt lạnh lùng quen thuộc mang vẻ đau đớn, mở to mắt nhìn cô, Hiểu Đồng cảm thấy run lên, đôi môi khô nức khẽ lên tiếng gọi:

- Vĩnh Phong
Nếu nói một người khi bệnh tật, người đó sợ nhất là cái gì: Sợ chết, sợ máu ,sợ bóng tối ….Tất cả đều không phải, mà là họ sợ nhất là cô đơn. Người bệnh thường rất yếu đuối, cả người tựa hồ như không có sức họ thường muốn dựa dẫm vào người nào đó nhất là người mà mình yêu thương nhất.
Người đứng trước mặt Hiểu Đồng là người mà cô yêu thương nhất, muốn dựa dẫm nhất. L1uc nhìn thấy Vĩnh Phong, Hiểu Đồng muốn quên đi tất cả để dựa vào cậu, để ôm chầm lấy cậu, muốn được ủ mình vào trong hơi ấm của vòng tay rắn chắc ấy. Nhưng mà tim cô lại thấy đau nhói khi nhìn cậu. Bởi chỉ vì một câu nói:” Cô ấy là người giúp việc của anh”.
Dù là không phải Vĩnh Phong cố tình, dù là chỉ muốn che giấu mối quan hệ giữa hai người, dù là Vĩnh Phong không muốn Anh Kỳ hiểu lầm thì cũng không cần phải nói ra câu tàn nhẫn đến vậy. Có rất nhiều việc để lí giải cho mối quan hệ của họ, lí giải cho sự xuất hiện của cô trong nhà cậu. Hay cứ đúng như sự thật cô được người ta nhờ vả đem thức ăn đến cho cậu. Nhưng Vĩnh Phong lại chọn cách gây tổn thương cho cô nhất, chà đạp lòng tự trọng của cô nhất.
Hiểu Đồng bất giác hất mạnh bàn tay của Vĩnh Phong đang lau mồ hôi trên trán cô, khiến bàn tay trở nên hụt hẫng. Vĩnh Phong cau có nhìn thái độ vừa rồi của Hiểu Đồng trong lòng có chút tức giận , cậu quay lưng đứng dậy với tay lấy bộ đồ trong tủ ra thẩy trước mặt cô, giọng lạnh lùng ra lệnh:
- Mau thay đồ đi tôi đưa cô đi bệnh viện.
- Không cần – Hiểu Đồng gạt đi bộ đồ trước mặt, quay đầu đi nơi khác.
Vĩnh Phong nheo nheo mắt hỏi:
- Tại sao?
- Không thích – Hiểu Đồng trả lời cộc lốc.
- Trẻ con – Vĩnh Phong giễu giọng chế nhiễu.
Hiểu Đồng tức giận ngước mắt nhìn Vĩnh Phong giận dỗi nói:
- Tôi có bệnh tự tôi tự biết đi bệnh viện. Không phiền phó tổng giám đốc lo lắng cho một người giúp việc như tôi.Anh mau về mà chăm sóc cho bạn gái của anh.
Hiểu Đồng nói xong, đôi mắt ngân ngấn nước mắt, cô cúi đầu không để Vĩnh Phong nhìn thấy nhưng cậu đã thấy rồi.
Khi Vĩnh Phong nghe Vĩnh Thành nói rằng Hiểu Đồng đang bệnh, mà Khương Thái đang bận nên không thể đến đưa cô đi bệnh viện được đành nhờ Vĩnh Phong đến đưa cô đi. Vĩnh Phong chần chừ hồi lâu rồi mới lên xe chạy đến.
Rõ ràng là hận cô, rõ ràng là muốn bỏ cuộc, rõ ràng là muốn buông xuôi nhưng khi thấy gương mặt cô đầm đìamồ hôi và đau đớn thì nỗi hận kia phút chốc tiêu tan. Chỉ còn lại nỗi lo lắng xót thương mà thôi.
Khi cô hất tay cậu ra, trong lòng cậu bùng lên một ngọn lửa giận dữ. Nhưng khi nghe cô thốt ra câu nói giận dỗi thì ngọn lửa trong lòng bị dập tắc ngaytức khắc. trong lòng vang lên một ý vị ngọt ngào của hờn ghen. Vĩnh Phong trong bụng cười thầm, chỉ muốn chạy đến ôm cô thật chặt, hôn thật sâu lên đôi môi hờn dỗi kia. Nhưng cậu biết Hiểu Đồng như con nhím xù lông, nếu cậu đối xử dịu dàng chỉ càng làm cô xalánh hơn mà thôi.
Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng khóe môi nhếch lên cười khinh bạc một cái rồi nói:
- Cô hiểu lầm rồi đó, tôi không lo lắng cho cô mà là do tôi nhận lời nhờ vả của Vĩnh Thành giúp anh ấy chăm sóccô. Mau mặc đồ đi, hay là cô muốn tôi mặc giúp cô, tôi rất sẵn lòng.
Hiểu Đồng cắn môi lườm Vĩnh Phong một cái lớn tiếng xua đuổi:
- Còn không mau ra ngoài.
Vĩnh Phong làm mặt lạnh quay lưng đi ra ngoài. Nhưng khi vừa quay lưng đi, nụ cười đã nở trên khóe môi.
Cuối cùng Hiểu Đồng bị Vĩnh Phong đưa đến bệnh viện, bác sĩ giúp cô truyền liền ba chai nước biển, cô mệt mỏi nhắm mắt ngủ ngon lành. Vĩnh Phong đứng bên cạnh nhìn cô ngủ say tràn ngập yêu thương. Sau đó cậu thởdài bước đến bên cửa sổ cách xa giường cô nằm, lặng lẽ rút một điếu thuốc ra hút. Cậu nhã từng đợt thuốc,trầm tự suy nghĩ, lòng thở dài đau khổ.
Đột nhiên Hiểu Đồng ho nhẹ vài tiếng, Vĩnh Phong vội vàng dí điếu thuốc cho tắt tiện tay ném xuống đất, rồi mở rộng cửa sổ cho khói thuốc bay rangoài. Cậu hít thở mạnh, tống hết khói thuốc trong miệng ra ngoài, cho đến khi cảm thấy miệng không còn khói thuốc thì mới nhè nhẹ đi đến bêncạnh Hiểu Đồng đắp chăn lại ủ ấm cho cô. Cậu lặng người nhìn cô rất lâu mới khẽ vuốt ve gương mặt cô.
Khi tay cậu chạm vào cô, cả người cậurun nhẹ như bị điện giật. Đã bao lâu rồi cậu ước ao được hạm vào cô dù chỉ một lần, nhưng cậu không dám, cậusợ. Quả đúng là như vậy, khi cậu chạmđược vào người cô thì càng tham lam, muốn chạm nhiều hơn, muốn giữ chặt cô trong vòng tay cậu mãi mãi không buông. Vĩnh Phong khổng thể kìm lòng mà hôn nhẹ lên môi cô.
- Cô mau đến tiệm bánh ABC ở đường Z (biết ở đâu chết liền >o<) mua bánh cho tôi – Giọng Quốc Bảo oang oang trong điện thoại. Nói xong cậu tắt máy, không kịp cho Minh Thùy nói một lời nào.
Mình Thùy nhìn cái điện thoại trở lại màn hình chính thì tức đến nghẹn họng, cô muốn quăng cái điện thoại này vào tường cho vỡ nát để cô không cần phải nghe cái giọng đáng ghét của Quốc Bảo nữa. Nhưng cô lại không có can đảm đó, bởi vì cô chưa lấy được bìa hồ sơ từ tay Quốc Bảo đành nín nhịn lái xe đi mua bánh cho hắn ta.
Khi cô mua bánh xong liền gọi lại cho Quốc Bảo:
- Tôi mua bánh rồi, anh đang ở đâu để tôi mang bánh tới.
- Tôi đang ở quán bar đối diện, cô đi thẳng vào trong là gặp tôi thôi.
Minh Thùy nhìn về phía đối diện quả nhiên là có một quán bar ở đó. Cô ghiến răng chèo chẹo mắng:
- Đồ khốn ! Anh ta ở gần đến thế mà không chịu bước ra mua, lại bắt mình chạy gần chết đến đây
.
Minh Thùy nuốt cục tức xuống bụng rồi đi qua quá Bar bên kia đường, đi thẳng vào rồi ném bịch bánh lên trên bàn trước mặt Quốc Bảo.
Quốc Bảo đang ôm trong tay một cô gái khác cô gái lần trước, cô này ăn bận sexy cực kỳ, vừa nhìn vào đã bei61t hạng gái gì. Minh Thùy khinh bỉ nhìn cả hai người trước mặt, rồi cao giọng nói:
- Tôi mua bánh rồi đó, mau trả bìa hồ sơ lại cho tôi.
- Haha…tôi đâu có nói, cô mua bánh về cho tôi thì tôi trả cho cô đâu – Quốc Bảo cười gian xảo nói.
Minh Thùy tức giận vô cùng, thật tình chỉ muốn dẫm cho Quốc Bảo mấy cái chết tươi. Nhìn bộ mặt đắc chí của Quốc Bảo mà cô muốn lộn gan lên đầu, nhưng cô cố gắng kìm xuống.
- Vậy anh muốn tôi làm gì nữa thì anh mới trả.
- Ngày mai cô đến địa chỉ này cho tôi – Quốc Bảo quăng về Minh Thùy một tờ giấy nói.
- Được – Minh Thùy cúi người cầm lấy tờ giấy không quên ném cho Quốc Bảo một cái nhìn sắc bén rồi quay lưng bỏ đi.
- Hẹn gặp lại, nhóc con – Quốc Bảo đắc ý cười vẫy vẩy tay chào.
Thấy Minh Thùy đã ra ngoài, cậu cười thầm nói:” Nhóc con kỳ này cô chết chắc trong tay tôi”






















Chap 48 : Giả vờ yêu
Hiểu Đồng nghĩ ngơi thêm một ngày ở bệnh viện rồi mới về nhà. Bác Hà mẹ Đình Ân là người chạy đếm chăm sóc cho cô. Cả một ngày Hiểu Đồng trông ngón bóng hình ai nhưng Vĩnh Phong tuyệt không hề đến lấy một lần ( cho mọi người một phen mừng hụt chơi ), cô cuối cùng thất vọng xuất viện ra về.

Sáng hôm sau, Hiểu Đồng đi đến côngty, cô trong lòng bỗng thấp thỏm không yên. Hai ngày cô nghỉ việc mà không hề xin phép. Thế nào vào phòng cũng bị mọi người soi mói. Nhưng khi cô vào phòng không ai nói gì với cô cũng chẳng ai soi mói cô lấy một lần. Ngay cả phòng quản lí nhân sự cũng không lên tiếng. Hiểu Đồng cảm thấy hơi lạ, ánh mắt bỗng lướt nhẹ về phía cửa phòng kia. Nhưng người trong đó hình như chưa đến.

Đêm kia khi cô lại mê man lần nữa trong bệnh viện, cơ hồ cảm nhận được bàn tay ấm áp vuốt ve gương mặt mình, rồi cảm nhận được làm môi ấm áp chế trụ trên môi cô, trong lòng cảm thấy thật ấm áp, khiến tim cô lầnnữa run động. Khi thức dậy, chỉ thấy một màu trắng, mà không hề thấy bóng dáng Vĩnh Phong ở đâu, trong lòng có chút hụt hẫng, nuối tiếc và thất vọng.

Cuối cùng Vĩnh Phong cũng đến nhưng thái độ vẫn như trước thờ ơ lãnh đạm không hề nhìn cô lấy một cái. Tự nhiên Hiểu Đồng thấy một nỗi buồn xâm chiếm vào tim.

Hết giờ làm, Hiểu Đồng buồn bã đi đến trạm xe buýt đợi xe đến thì một chiếc xe màu đen quen thuộc chờ tới dừng lại ngay bên cạnh cô. Tấm kính xe hạ xuống, người trong ...
Clip sex của Du Thiên
Tags: Sẽ, để, em, yêu, anh, lần, nữa, 8,Truyện, sex, lầu, xanh, Sẽ để em yêu anh lần nữa 8
Top Cùng chuyên mục

Thống kê

• Online: 1
• Truy cập hôm nay: 58
• Tổng truy cập: 260884
Liên kết
Chicky.Mobi
Tạo dựng bởi Phúcdemon™
Kênh Giải Trí Người Lớn
Phêcực © SexTgem
Tags: Phecuc.SexTgem.Com/xem.html
SEO : Bạn đến từ :
Google+Check google pagerank for phecuc.sextgem.com