i thắng cuộc khi cô giậnlẫy đòi bỏ đói hai anh em vì cô bị ướt nhiều nhất. Nhưng cuối cùng người bị bỏ đói chỉ có mình Vĩnh Phong, Cậu ngồi nhìn Hiểu Đồng đút cho bé Đường ăn với vẻ mặt cam chịu đầy ăn năn hối lỗi đến độ Hiểu Đồng bật cười. Cô bĩu môi lén lút cười nhìn cậu rồi mới chịu đi làm đồ ăn cho cậu khi mà cái bụng cậu đã gõ trống liên hồi.
Nhưng sau khi để bé Đường đi ra sân chơi thì Vĩnh phong đã phạt Hiểu Đồng. Cậu làm trám tim cô đập liên hồi bằng ánh ánh mắt áp khi cậu nhìn sâu vào mắt cô và sau đó cướp hết không khí quanh cô, làm hô hấp cô ngừng hoạt động bằng một nụ hôn sâu lắng. Sauk hi cậu buông cô ra, tay chân cô đã bủn rủn cả lên, cả người không còn chút sức nào phải ngả vào lòng cậu thở hổn hển, gương mặt đỏ bừng e thẹn.
Vĩnh Phong mỡ bừng mắt ra thoát khỏi những hồi ức ngọt ngào đó. Trái tim cậu đập liên hồi, ánh mắt đau buồn, cắn chặt môi kìm nén nỗi đau vào trong.
Dù đã nói phải quên cô, nhưng mà tại sao ký ức cứ mãi vươn hình bóng của cô. Dù làm gì, nghĩ gì đều thấy bong dáng cô xuất hiện đến nỗi chỉ cần nhìn thấy một bong dáng của ai đó lướt qua, cậu hối hả chạy đến để rồi thất vọng. Biết rằng mình lầm người, biết rằng cô sẽ không thể nào sang mỹ nhưng không hiểu tại sao cậu vẫn cứ lao đến khi gặp một hình bóng trông giống cô.
Cậu đi đến ghế ngã người ngồi xuống, mở nhạc nghe để thư thái đầu óc. Những ca từ của bài hát lại càng làm tâm trạng cậu thêm rối loạn.
Đã cố gắng chẳng nghĩ về em, cho anhthôi cô đơn trong lòng
Mà sao lại mơ nhiều hơn, thấy bóng dáng em mỗi đêm về
Đã cố gắng chẳng nghĩ gì them, sao chân anh cứ mãi đi tìm
Về nơi mà ta thường qua, đã có nhữngyêu dấu nhạt nhòa
Dù anh biết tất cả đã mãi xa rồi, chỉ có những ký ức ở lại
Nhưng dường như anh hoài chưa quên và dường như đâu đâu anh cũng thấy em
Giọt nước mắt cứ mãi rớt xuống khôngngừng
Cho anh thêm cồn cào nỗi nhớ, chẳngbiết phải cố quên đến bao giờ.
Đã cố gắng chẳng muốn gọi tên nữa, thế nhưng sao tim không thể nào xóa hết
Và đôi lần anh lại quên, tưởng như kế bên vẫn còn em
Đã có lúc bỗng thấy thoáng qua, thế nhưng xung quanh ai cũng xa lạ
Và anh lại thêm ngẩn ngơ, thấy ai đó cứ ngỡ là em
Trở lại thành phố, Vĩnh Phong càng cảm thấy cô độc và buồn bã nhiều hơn. Ban đêm cậu thường ra ngoài lần tìm men rượu cho vơi đi nỗi đau tronglòng.
Bước ra khỏi một quán bar, Vĩnh Phong say đến độ bước thấp bước cao xiêu quẹo, va phải người này, va phải người kia. Bỗng cơn buồn nôn ập đến, cậu lao vào một con hẻm nhỏ nôn hết những thứ trong người ra, nhưng ngoài rượu ra cậu còn có gì nữachứ. Suốt ngày cậu chỉ thích uống rượu, buông thả bản thân, hành hạ chính bản thân mình. Nhưng không hiểu sao nỗi đau trong tim vẫn không vơi đi phần nào, mà lại mỗi ngày một tăng.
Cậu không biết đã bao nhiêu lần dạ dày chảy máu vì uống quá nhiều rượu. Những lúc đó lại dại dột nghĩ rằng nếu như thế mà chết đi có lẽ sẽ tốt hơn. Có thể chấm dứt nỗi đau này.
Cậu lần dò theo vách tường trong con hẻm, bước đi ra ngoài. Cậu thấy có batên da đen bự con bặm trợn đi tới, chặn đường của cậu. Vĩnh Phong chẳng them để ý, cứ tiến thẳng về phía trước, cuối cùng va vào môt tên trong số chúng rồi lảo đảo ngã xuống đất. Cậu chẳng them để ý đến chúng cứ thế lồm cồm bò dậy bỏ đi rồi lại té xuống.
Ba tên này lặp tức lôi cậu dậy mắng : ( tiếng mỹ)
- Thằng chó ! Mày không có mắt à, có thấy đường đi hay không hả. Dám đụng vào bọn tao mà không biết xin lỗi à.
Vĩnh Phong hất tay bọn chúng ra khỏi người mình, rồi nói bằng giọng nhừa nhựa say:
- Tụi bây mắng tao không có mắt, vậy tụi bây có mắt sao không chịu tránh đi.
- Mày va vào tụi tao rồi còn bắt bẻ à. Mày muốn chết phải không?
- Đúng đó, tao đang muốn chết đó, tụibây mau cho tao toại nguyện đi. Tao sẽ cho tiền tụi bây – Vĩnh Phong cười nhạt nói trong cơn say.
- Thằng này nó điên rồi, bỏ đi – Một tên khuyên.
- Nó nói sẽ cho tiền kìa. Mau lục bóp nó xem thử coi có bao nhiêu tiền – Tênbị va vào nói.
Hai tên kia liền xúm lại móc bóp của Vĩnh Phong. Chúng thấy có rất nhiều tờ đô la 100 thì reo lên:
- Thằng này nhiều tiền lắm, ha ha…hôm nay tụi mình ăn chơi một bữa thả cửa luôn.
Một tên định rút tiền ra khỏi bóp thì tên kia ngăn lại:
- Mày ngu quá, cái bóp này là hàng xịn. Cứ việc lấy luôn đừng trả lại làm gì.
Tên kia gật đầu định bỏ bóp vào túi nhưng Vĩnh Phong đã gào lên:
- Tụi bây muốn tiền thì cứ lấy, nhưng trả lại tao cái bóp đó.
Tất nhiên ba tên kia không chịu, Vĩnh phong liền lao đến tên cầm bóp ra sức giật lại cái bóp của mình. QUá bấtngờ tên cầm bóp không giữ kịp, bị Vĩnh Phong giật được cái bóp, nhưng cậu đứng không vững liền bị ngã xuống, cậu ôm chặt cái bóp vào trong lòng. Giữ gìn như một vật báu.
Ba tên kia thấy cái bóp bị giật lại thì tức giận, chúng lao vàop đánh Vĩnh Phong. Cơn say, cơn đau ập đến cùngmột lúc, Vĩnh Phong không còn sức đánh trả bọn chúng, cậu chỉ biết ôm chặt cái bóp vào trong lòng, không muốn bị lấy mất.
Ngay lúc cậu bị bọn chúng đấm đá đến gần kiệt sức, cậu mơ hồ thấy Hiểu Đồng xuất hiện trước mặt cậu. cậu nhép miệng gọi tên cô một tiếng rồi từ từ mất dần ý thức.
Mở mắt ra Vĩnh Phong thấy mình đang nằm trong một căn phòng xa lạ, nhìn cách trang trí thì chắc chắn đây là phòng con gái. Cậu đảo mắt nhìn xung quanh thì bất chợt giật mình nhổm dậy. Cậu chăm chú nhìn kỹ nới đó.
Một cô gái có mái tóc đen dài bóng mượt rũ xuống vai, cô mặc một chiếc váy mày tím, đang quay mặt nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài trông rất thanh tịnh.
Vĩnh Phong thấy tim mình đập lien hồitrước hình bóng kia, cậu khẽ lên tiếng gọi:
- Hiểu Đồng.
Nghe tiếng gọi, cô gái từ từ quay đầu lại, nhưng cũng là lúc ánh mắt trời ập đến làm chói mắt Vĩnh Phong. Thì ra nãy giờ cô đứng đó che đi ánh mặt trời bên ngoài, bây giờ ánh mặt trời lạitiếp tục chiếu vào, Vĩnh Phong bị chóimắt phải nheo nheo nhìn theo bóng dáng không rõ ràng đó.
Cô gái đó nở nụ cười tươi tắn tiến bước lại gần Vĩnh phong nói:
- Vĩnh Phong! Anh tĩnh rồi sao?
Giọng nói rất nhỏ nhẹ và dịu dàng nhưng lại làm trái tim Vĩnh Phong rơi chùn xuống, một cảm giác thất vọng ập đến. Giọng nói hoàn toàn khác hẳn giọng nói mà cậu muốn nghe.
Vĩnh Phong vẫn còn bị ánh nắng đó chiếu vào mắt nên chẳng thể nhận rõ cô gái trước mặt cậu là ai, hình như côcó quen biết cậu thì phải, vì cô đã gọi:” Vĩnh Phong”
- Cô là ai – Vĩnh phong cuối cùng cũng cất tiếng hỏi.
- Anh quên em rồi sao ? – Cô gái cười nhẹ nhìn Vĩnh Phong – Anh không nhận ra em sao – Cô đưa mặt sát lại gần cậu che đi ánh nắng chiếu vào mắt cậu.
Vĩnh Phong nhìn cô một lúc rồi lắc đầu, làm cho cô gái thất vọng vô cùng.Cô đứng người dậy cười nhẹ nói:
- Em là Vũ Anh Kỳ, em họ của chị Vũ Quỳnh.
Vĩnh phong nghe nói bỗng ồ lên một tiếng ngạc nhiên. Đã lâu rồi cậu khônggặp cô, từ khi cậu về Việt Nam thì đã không còn gặp nữa, cũng mấy năm rồi,bây giờ cô đã lớn, rất xinh đẹp, cái đẹp ngây thơ thuần kiết.
- Cũng may là em đi ngang qua bắt gặp anh bị bọn người đó quay đánh nếu không thì nguy to rồi – Cô cười nói – Em cũng không ngờ anh đã quay lại đây. Xém chút nữa là em đã trở về Việt Nam rồi
Vĩnh Phong nghĩ” Em trở về hay không trở về có lien quan gì đến anh”,nhưng nghĩ lại thì thấy có hơi kỳ nên thôi.
Anh Kỳ thấy Vĩnh Phong đột nhiên ngồi thừ người ra thì đưa mặt tới gần quan sát lo lắng hỏi:
- Vĩnh Phong! ANh sao vậy, không khỏe à. Có phải là còn đau không?
Vĩnh Phong mệt mỏi lắc đầu, rồi cậu chợt nhớ đến một vật vội chụp tay Anh Kỳ hỏi:
- Cái bóp của anh đâu, em có thấy cái bóp của anh đâu không.
Vĩnh Phong nắm chặt vai cô lay mạnh khiến cô nhăn nhó vì đau, cô đẩy ta anh ra nói:
- Vĩnh Phong! Anh bình tĩnh lại đi, cái bóp của anh còn nguyên, không bị gì hết. Em thiệt là không hiểu sao anh lại vì một cái bóp mà để bọn người đó đánh một trân chứ – Anh Kỳ bực tức nói.
Vĩnh Phong không nói gì, ANh Kỳ thấyvậy t hì thở dài đi đến lấy cái bóp chìa ra trước mặt Vĩnh Phong.
Cậu mừng rỡ đón lấy cái bóp rồi nhanh chóng giở ra xem.
Tâm trạng bỗng bình ổn lại khi cậu nhìn thấy tấm hình bên trong không bịgì hết, bỗng nhiên cậu thở ra nhẹ nhỏm. Cô gái trong tranh vẽ vẫn nhìn cậu mĩm cười thật dịu dàng
- Chắc anh đói rồi đúng không. Ăn chút gì nha. Bao tử anh không khỏe, ăn chút cháo cho dễ ăn.
Anh Kỳ từ nhỏ vẫn luôn chu đáo như thế, cô đi ra ngoài rồi bê vào một tô cháo thơm lừng. Cô ép Vĩnh phong ăn gần hết, Vĩnh Phong cũng không khách sáo cứ thế ngồi ăn tự nhiên trong phòng Anh Kỳ
Chap 40 : Tiếp
Kể từ lúc gặp lại nhau, ngày nào Anh Kỳ cũng chạy đến nhà Vĩnh Phong giám sát cậu. Cô ép cậu phải ăn uống đầy đủ chất để bồi bổ cơ thể. Còn đích thân nấu cho Vĩnh Phong ăn. Vĩnh Phong nhìn cô loay hoay nấu ăn trong bếp không chớp mắt, như thể cậu sợ rằng chỉ cần mình chớp mắt thì cô sẽ như ảo ảnh tan biến mất vàokhông khí.
Nhìn những món ăn trên bàn đầy màu sắc mà tâm trạng Vĩnh Phong không có một chút xúc động nào. Bàn tay đang cầm đũa bỗng nhiên đặt xuống bàn, rồi cậu đưa tay bóc lấy một miếng gì đó mà bản thân cậu không biết đưa vào miệng chẳng thể nào nếm được mùi vị của nó.
Chờ đợi và chờ đợi. Rất lâu, rất lâu sau đó, một giọng nói nhẹ nhàng trên gương mặt tươi cười ngóng đợi bỗng cất tiếng hỏi:
- Có ngon không?
Tâm trạng vừa dấy lên một tia hy vọngcủa Vĩnh Phong lại bị rơi vào trầm mặc. Cậu thở dài đứng ra khỏi chiếc ghế trở về phòng trong sự ngơ ngác đau buồn của Anh Kỳ.
Vĩnh Phong về phòng đóng sầm cửa lại, ngã người nằm phịch xuống tấm đệm, tay bấu chặt tấm ra khiến nó nhăn nhúm, cậu nhắm chặt mắt để cảm nhận nỗi đau trong trái tim mình.
Cậu đã hy vọng, hy vọng rất nhiều nhưng rồi nhận ra mình đang tự lừa người lừa mình trong khổ đau mà thôi.Cô ấy mãi mãi không thể là Hiểu Đồng, chỉ là dáng người phía sau có chút giống Hiểu Đồng mà thôi. Nhưng tuyệt đối không phải là Hiểu Đồng.
Mỗi khi Hiểu Đồng nấu ăn xong, cậu vàbé Đường thường lén lút ăn vụng. Thường hay bị Hiểu Đồng khẽ tay, bắtđi rửa tay cho sạch. Cô còn liếc mắt lườm cậu mắng:
- Anh toàn làm gương xấu cho bé Đường.
Những lúc đó Vĩnh Phong chỉ cười khàkhà quấn chặt vòng eo của cô thì thầm:
- Vậy thì em phạt anh đi.
Lời nói có phần ám muội khiến Hiểu Đồng đỏ cả mặt thẹn thùng. Những lúcđó thật hạnh phúc.
Vĩnh Phong thở dài mở mắt rồi đứng dậy khỏi giường, cậu đến bên bàn, nơi luôn để một chai rượu và một cái ly trong suốt. Chậm rãi rót cho mình một ly rượu, cậu đi đến bên cửa sổ ngắm nhìn phong cảnh bên ngoài đồngthời nhấp môi ly rượu trên tay. Ánh mắt tràn ngập sự nhớ nhung.
Cánh cửa phòng cậu bật mở ra, Anh Kỳ ló đầu vào. Cô nhìn cậu rồi nói:
- Anh sao vậy, tự nhiên chạy lên đây. Hay là món ăn không hợp khẩu vị.
- Không! Chỉ là anh chưa thấy đói thôi– Vĩnh Phong uống hết ngụm rượu trong ly rồi quay đầu đáp.
Nói xong cậu đi đến bên ghế ngồi xuống rót cho mình một ly rượu khác.
- Vĩnh Phong, anh đừng uống rượu nữa. Dạ dày của anh không chịu nổi nữa đâu – Anh Kỳ hét lên khi thấy Vĩnh Phong cứ rót hết ly rượu này đến ly rượu khác – Em ghét những kẻ hút thuốc uống rượu lại thích đua xe, cả ba hạng người em ghét anh đều hộiđủ. Nếu chúng ta không quen biết nhau từ trước thì em đã bỏ mặc anh rồi.
Những lời vừa nói ra lại khiến tim Vĩnh Phong đau nhói. Có người từ trước cũng đã từng nói với cậu lời này. Vậy mà lời nói còn ghi mãi trong tâm trí cậu nhưng người thì đã mãi xa rồi. Vĩnh Phong nhìn chăm chú người con gái trước mặt mình, bất chợt đứng bật dậy ôm chầm lấy cô siết chặt. Muốn làm dịu mát trái tim nhớ nhung khôn cùng này.
Cả người Anh Kỳ run lên trong cái ôm thật chặt đó, cô khẽ gọi tên Vĩnh Phong. Nhưng ngay lặp tức môi cô đã bị cậu chiếm đoạt. Một nụ hôn thật sâu nhưng lại không mang một chút cảm xúc nào.
Sau đó cả hai cùng ngã nhào lên chiếcgiường trải ra trắng gần đó. Anh Kỳ sau vài giây phút ngỡ ngàng thì gương mặt bắt đầu ửng đỏ. Cô đưa tay vòng qua cổ Vĩnh Phong luồn những ngón tay qua tóc cậu, cuồng nhiệt đáp lại nụhôn thô bạn của cậu. Cả người cô quấn chặt lấy cậu, run nhẹ.
Vĩnh Phong bị rối loạn thần trí trong lúc mê màng đã nhằm lẫn người đứng trước mặt mình là Hiểu Đồng nhưng sau khi nụ hôn được đáp trả, cậu giật mình tỉnh trí. Cô gái này có nét giống Hiểu Đồng, lời cô nói cũng rất giống lờiHiểu Đồng nhưng cô mãi không thể thay thế Hiểu Đồng.
Vĩnh Phong mở mắt ra nhìn người con gái đang nằm dưới mình rồi khẽ chớp mắt thở dài đứng dậy, tránh xa cái giường kia ra.
Cậu xoay người rồi buông tiếng thở dài:
- Xin lỗi em.
Nhưng tiếp sau đó là một vòng tay ôm siết lấy eo cậu, lưng cậu bị mặt Anh Kỳ áp sát, cô nói trong thổ thức.
- Vĩnh Phong! Em yêu anh. Từ lâu lắm rồi, từ lần đầu tiên em gặp anh. Nhưng anh mãi chỉ xem em là em gái, chỉ xemem là một cô nhóc, còn không bằng chịVũ Quỳnh. Cho nên em đã quyết tâm trở thành cô gái hoàn mỹ nhất rồi mớiđến gặp anh. Xin anh hãy cho em mộtcơ hội để được bên anh. Có được không?
- Xin lỗi em, Anh Kỳ. Anh hiểu lòng em, chỉ là trong lòng anh sớm đã có hình bóng người con gái khác rồi – Vĩnh Phong gỡ tay Anh Kỳ ra quay người lại nhìn cô nói.
Nhưng cô tiếp tục lao vào ôm chầm lấy cậu nói:
- Em biết. Mấy ngày qua ở bên cạnh anh, thấy anh có nhiều tâm sự là em đã biết. Người có thể làm anh đau buồn như thế chỉ có thể là người con gái mà anh rất yêu thương.
Nhưng cô ấy đã rời xa anh rồi, vậy thì anh hãy quên cô ấy đi.
- Anh có thể quên cô ấy sao ? – Vĩnh Phong bi thương hỏi.
- Có thể, tuyệt đối có thể. Em sẽ làm cho anh quên cô ấy. Chỉ cần anh cho em một cơ hội, chỉ cần anh để em được ở bên cạnh anh. Em tin tưởng mình có thể làm anh quên cô ấy – AnhKỳ vừa nói vừa ôm chặt lấy Vĩnh Phong hơn nữa.
Vĩnh Phong không trả lời, chỉ khẽ vuốttóc cô thở dài.
Hiểu Đồng lại đứng trước gương tập cười, nụ cười của cô lúc nào cũng gượng ép, chẳng hề có chút tự nhiên nào cả, nhưng cô lại muốn tập cho đến khi mình có thể cười một cách tự nhiên, để bản thân có thể bước tiếp trên con đường đầy nghiệt ngã kia. Côcứ đứng tập mãi đến độ Trúc Diễm sợ cô nghĩ quẩn mà tự vẫn, nếu khôngthì cũng bị phát điên mất.
Trúc Diễm liền gọi điện cho Đình Ân, bảo Đình Ân đưa bé Đường đến gặp Hiểu Đồng, bởi vì cô biết chắc chắn Hiểu Đồng sẽ không bao giờ bỏ rơi bé Đường một mình trên cõi đời này.
Hiểu Đồng vừa nhìn thấy bé Đường thìnhư là nhìn thấy tia sáng của đời mình, cô ôm chầm lấy bé Đường thật chặt. Đứa em gái vừa tròn 5 tuổi của cô thật đáng thương, chưa từng được hưởng hạnh phúc tròn vẹn bao giờ, vậy mà lại mất mẹ. Nỗi mất mát quá lớn in hằn trên gương mặt bầu bỉnh của bé Đường khiến Hiểu Đồng chua xót. Hiểu Đồng đưa tay vuốt nhẹ làn da mịn màng của bé Đường vỗ về con bé, kể lại câu chuyện về thế giới Thiên đàng mà cô từng kể .
- Vậy bây giờ mẹ đang ở thiên đàng phải không chị – Bé Đường quay đầu hỏi Hiểu Đồng.
Cô gượng cười gật đầu.
- Mẹ có vui không chị, mẹ có thích thiên đàng không?
- Bé Đường có thích thiên đàng không? – Cô hỏi ngược lại.
- Thích, thích lắm, mai mốt em muốn đến thiên đàng chơi – Bé Đườ...