cháu thì sao, chú thấy bọn chúng chẳng phải người tốt gì cả. Cháu mau lên xe đi, chú chở cháu đi luôn.
Hiểu Đồng mĩm cười lắc đầu nói :
- Cháu không đi đâu, cháu phải ở lại cầm chân bọn chúng cho chú và em cháu chạy thoát. Xin lỗi, cháu đã kéo chú vào vòng nguy hiểm.
Người tài xế im lặng không nói gì, Hiểu Đồng vừa nhìn mấy tên kia cảnh giác vừa móc một số tiền trong túi ra đưa cho chú tái xế :
- Chú nhận số tiền này rồi đi mau đi.
Người tái xế tốt bụng do dự, Hiểu Đồng vội thúc giục.
- Đi đi …
Người tài xế gật đầu vội vàng đánh xebỏ đi thật nhanh, Hiểu Đồng quay lại nhìn bọn họ cảnh giác.
- Không được đuổi theo, nếu đuổi theo tôi sẽ đốt nó.
Đứng được một lát đột nhiên một gió thổ đến làm tắt lửa, gương mặt Hiểu Đồng tái xanh, cô vội vàng mở lại nhưng một tên đàn em đã nhanh chân chạy đến nắm lấy tay Hiểu Đồng và giáng cho cô một cái tát, máu miệng cô chảy ra từ khóe môi đỏ thẫm.
- Lôi nó vào trong cho tao – Tên đại ca ra lệnh rồi quay người đi vào trong.
Cái tên đã tát Hiểu Đồng một cái liền nắm tóc cô lôi vào trong khiến Hiểu Đồng đau đớn la lên hai chân cuống quẫn bước theo hắn ta đi vào trong. Vừa vào bên trong hắn ta liền hất Hiểu Đồng vào lao về phía trước rồi té ạch xuống đất, cô phải dùng hai taychống xuống sàn, hậu quả là để lại những vết thâm đỏ.
- Ha ha ha…. Cháu gái, chúng ta lại gặp mặt nhau rồi.
Một giọng nói vang lên trước mặt Hiểu Đồng, giọng nói vô cùng quen thuộc. Cô giật bắn cả người khi nghe thấy giọng nói đó, vội vàng ngẩng đầu nhìn lên kẻ có giọng nói quen thuộc đó.
- Là ông…- Gương mặt Hiểu Đồng sững sờ, ánh mắt kinh ngạc nhìn khôngchớp mắt về lão béo.
- Bất ngờ quá hả – Lão béo cười mà như không cười nói, ánh mắt hắn ta chiếu đầy tia nguy hiểm – Chẳng phải lúc đó ta đã nói là các người hãy chờ xem mà.
Hiểu Đồng chợt nhớ tới ánh mắt căm thù của giám đốc Giang khi ông ta bị Vĩnh Phong đuổi khỏi quán bar PhongTrần. Cô thật không ngờ người đứng đằng sau vụ bắt cóc này chính là hắn ta, càng không ngờ hắn ta lại quen biết với bọn người này.
Tên đại ca nhìn cái vali tiền, ánh mắt phát sáng, hắn ra lệnh :
- Mở vali ra đi.
Tên đàn em đang xách cái vali lập tức hạ vali xuống và kéo khóa. Chiếc vali mở ra tất cả ánh mắt đều tập trung nhìn vào chiếc vali, chỉ có Hiểu Đồng không nhìn mà mĩm cười thầm trong bụng. Chiếc vali được mở toan ra, tất cả các con mắt đều đổ vào đó nhưng tất cả đều đứng tròng khi nhìn thấy chiếc vali chỉ chứa đầy giấy, mà không hề có một đồng nào.
- Như vậy là sao ?- Lão béo tức giận gầm lên, hắn nhìn Hiểu Đồng rồi nhìn tên đại ca dò hỏi, ánh mắt phẫn nộ vô cùng.
Tên đại ca cũng xanh cả mặt khi nhìn vào chiếc vali, hắn ta tức giận chạy đến nắm tóc Hiểu Đồng hỏi :
- Tiền của bọn tao đâu ?
Bị hắn ta nắm tóc kéo ngược về sau, Hiểu Đồng đau đớn thét lên một tiếngrồi giả vờ nói :
- Tiền ở trong chiếc vali đó.
- Không có gì hết, tất cả chỉ toàn là giấy báo – Tên đại ca gầm lên chỉ tay về phía chiếc vali nói .
- Làm sao tôi biết được, tiền rõ ràng là ở trong đó mà. Chắc là bị người ta lấy ra hết rồi – Cô giả vờ nói.
Tên đại ca và lão béo lập tức xoay ánh mắt nhìn về hướng của mấy tên đến đón Hiểu Đồng, mấy tên này sợ hãi vô cùng vội vàng thanh minh :
- Oan cho tụi em quá đại ca. Tụi em theo anh bao nhiêu lâu nay, một đồng tụi em cũng không dám qua mặt đại cathì làm sao mà …
- Nhưng đây là 90 tỷ đồng, có số tiền này rồi, tụi bây có thể ăn cả đời …- Tên đại ca tỏ vẻ không tin, vẫn nhìn bọn chúng chằm chằm.
- Không có đại ca, con nhỏ đó nói láo đó …
- Rõ ràng là tôi giao cho các người cái vali đầy tiền mà – Hiểu Đồng vội nói, ngăn lời bọn chúng lại – Tôi chỉ giữ nó khi xuống xe thôi. Nếu không có 90 tỷ đồng làm sao tôi dám đến gặp các người chứ, chẳng lẽ tôi không lo sợ cho tính mạng của em gái mình hay sao.
Tên đại ca nghe Hiểu Đồng nói có lí bèn quay phắt nhìn mấy tên đàn em đang xanh như tàu lá chuối. Hắn móc từ chỗ thắt lưng ra một cậy súng lục, rồi từ từ tiến đến gần bọn đàn em.
- Nói mau, số tiền đó ở đâu ?
- Oan quá đại ca ơi, tụi em không hề chạm tới số tiền đó. Em có thể thề có trời đất chứng dám….
Nhưng tên đại ca không tin, hắn ta quyết định thử bọn đàn em xem chúng có nói thực không. Hắn chỉa súng vào bọn đàn em, làm cho mấy tên này hoảng sợ vô cùng hồn vía lên mây cả. Hiểu Đồng chứng kiến cảnh này cũng cảm thấy sợ hãi vô cùng, cô vội thu người lại, quay mặt đi không dám tưởng tượng sự việc tiếp theo. Nhưng rốt cuộc chẳng xảy ra chuyện gì cả, bởi vì có một bàn tay đã ngăn tên đại ca lại. Hiểu Đồng nhận ra hắn ta, hắn chính là tên áo xanh đã từng giao chiến với Vĩnh Phong mấy phen.
- Đại ca, đừng thử nữa, nhìn vào đã biết con nhỏ này nói dối rồi. Tụi nó làm sao dám qua mặt đại ca chứ.
Tên đại ca nghe vậy, cũng bỏ tay cầm súng xuống, rồi giắt súng vào thắt lưngnhư cũ. Mấy tên kia cũng bắt đầu thở phào nhẹ nhỏm. Tên áo xanh liền hỏi mấy tên kia :
- Lúc nãy, các ngươi có kiểm tra vali hay không ?
Mấy tên này ú ớ một lúc rồi mới trả lờilắc đầu, tên đại ca tức giận đá cho chúng một phát té nhào, miệng không ngừng mắng ****.
- Đồ ngu, mấy đứa bây mấy cái đầu mà bị con nhỏ lừa gạt, lại còn để cho thằng taxi theo dõi phía sau mà khôngbiết. Thiệt là một lũ ăn hại, uổng công tao nuôi tụi bây, biết vậy tao nuôi một con chó còn hơn.
Mấy tên này bị đánh, bị ****, căm phẫn lườm Hiểu Đồng, Hiểu Đồng chỉ khẽ cười trước mấy ánh mắt căm thù đó. Ngay từ đầu, kế hoạch của Hiểu Đồng là nấu một bữa cơm trong đó cótrộn thuốc mê do Thiên Minh chuẩn bịđể cho mọi người ăn, để họ tạm thời hôn mê. Cô và Thiên Minh sẽ viện cớ chưa muốn ăn để tránh bữa cơm đó. Sau đó, họ tẩm xăng dầu vào trong vali tiền, những tờ polyme không bị thấm nước nhưng lại giữ nước rất tốt, sau đó dùng nước hoa nặng mùi để át đi mùi xăng dầu, cô và Thiên Minh sẽ cùng nhau đi chuộc lại bé Đường .
Nhưng kế hoạch của Hiểu Đồng khôngchỉ như thế, cô vốn không muốn ThiênMinh bị lôi vào nên đã lừa cậu uống cà phê có sẵn thuốc mê, rồi lấy tất cả tiền ra khỏi vali, nhét báo vào, chỉ giữ lại một cộc tiền để làm mồi. Cô thuê một chiếc taxi chờ ở đó, nếu thấy cô đi xe nào thì đi theo xe đó nhưng phảigiữ một khoảng cách thật là xa. Đến khi nào cô gọi thì mới được chạy vào. Lúc đầu người tài xế cũng hơi nghi ngờnhưng thấy Hiểu Đồng trả một số tiền lớn bèn nhận lời. Chiếc vali tiền được cô khóa mã kỹ càng, bọn đàn em có muốn mở cũng không được. Cô chỉ cần cứu được bé Đường và không để Vĩnh Phong và mọi người bị liên lụy còn bản thân mình có ra sao thì ra.
- Con khốn dám nói láo – Tên áo xanh giang tay tát mạnh vào mặt Hiểu Đồng, gương mặt vốn bị đỏ vì cái tát lúc nãy giờ đây nhận thêm một cái tát nữa thì sưng phồng lên, một cảm giác đau đớn vô cùng, Hiểu Đồng vội đưa tay lên má, ngăn chặn bớt cơn đau này.
- Cậu nói đúng thật, quả là mấy tên này chẳng hề biết thương hoa tiếc ngọc gì cả – Lão béo nói với tên đại ca, cười cười nhìn Hiểu Đồng chặc lưỡivài cái tỏ vẻ thuơng xót. Hiểu Đồng coikhinh cái thái độ giả tạo của ông ta.
- Cháu gái à, ta thấy cháu nên ngoan ngoãn giao tiền ra đi, trò trẻ con gạt người này của cháu chỉ có thể gạt được kẻ ngốc mà thôi – Lão cười hề hề với Hiểu Đồng tiếp tục khuyên lơn.
- Không có tiền – Hiểu Đồng ương bướng đáp – Tiền ở trong vali đó, muốn có tiền thì ông đi mà hỏi họ.
- Xem ra cháu rượu mời không uống muốn uống rượu phạt phải không ? Cứ đợi một lát đi, để xem lúc đó cháu còn dám ngang bướng nữa hay không – Lão gườm gườm nhìn cô.
Một luồng điện chạy dọc sống lưng của Hiểu Đồng, bất giác cô nổi cả gai óc, lòng tràn đầy lo sợ. Miệng lắp bắp, cô vội vàng hỏi :
- Ông đã làm gì.
- Đem em gái cháu trở về với cháu màthôi – Hắn cười mà như không cười trảlời.
Hiểu Đồng vừa nghe hắn nói xong thì khụy xuống , sức lực dường như bị rút hết, gương mặt tái xanh thở mạnh. Nhìn nét sợ hãi trên mặt Hiểu Đồng, lão béo cả cười nói :
- Ta nói cho cháu biết, ta ăn muối còn nhiều hơn cháu ăn cơm. Cháu tưởng làm như vậy thì có thể giải thoát cho em cháu à. Cháu lầm rồi, lầm to rồi. Ngay từ đầu ta đã cho người theo dõi các người, từ lúc gã trợ lí đi lấy tiền, giao tiền cho các người, cho đến việc chiếc taxi đi theo sau lưng, ta điều biết. Nhưng ta im lặng, ta muốn xem thử cháu muốn chơi trò gì, ta cũng muốn tham gia một chút trong trò chơi này. Cháu nghỉ hi sinh bản thân làcó tểh cứu được em cháu à. Người của ta bây giờ đang đuổi theo và chỉ chốc lát thôi là có thể đem em cháu về mà thôi.
Hiểu Đồng nghe hắn nói thì thất thần, cô không ngờ hắn ta có thể đoán được kế hoạch của cô một cách dễ dàng như vậy, hắn ta đúng là một con cáo già đầy gian xảo mà. Cô chỉ là một con cừu non nớt hoàn toàn nằm trong bàn tay của con cáo này.
- Ta đã nói tính tình cháu rất giống cha cháu, mà ta lại là người rất hiểu tính cha cháu. Hai cha con các người thà để bản thân bị đau còn hơn là làmhại người khác. Có biết ta ghét nhất cái tính này của cha cháu không ? Cha cháu là một thằng ngốc.
- Ông im đi, không được xúc phạm ba tôi – Hiểu Đồng tức giận mắng.
Hắn ta nghe Hiểu Đồng mắng chẳng những không giận mà còn cười to, hắn nheo nheo mắt nhìn Hiểu Đồng nói tiếp.
- Cháu đã rơi vào tay ta thì ta cũng không ngại kể cho cháu nghe toàn bộ sự thật.
Hắn nhìn Hiểu Đồng đang chăm chú nhìn hắn, lắng nghe hắn nói với vẻ mặt hài lòng , đưa tay vuốt ve chiếc nhẫn to đùng ở ngón tay giữa của bàn tay phải hắn ta tiếp tục kể.
- Năm xưa, ta và cha cháu cùng hùn vốn làm ăn. Ba cháu phải nói là rất tài giỏi, chẳng mấy chốc mà phát triển công ty lớn mạnh. Số tiền lời đã làm cho ta đủ ăn sung mặc sướng. Nhưng ta là người tham lam, ta không chấp nhận số tiền lời hàng tháng như thế, ta muốn có nhiều hơn nữa. Ta đã móc nối với các băng đảng, và cố thuyết phục cha cháu buôn lậu nhưng cha cháu nhất quyết không nghe. Còn đòi ta phải rút vốn ra, ta vô cùng tức giận. Ngay lúc đó, thì ta gặp giám đốc Vũ Triết. Ông ta muốn ta giúp ông ấy đánh bại cha cháu, vì cha cháu đã giành mất mối làm ăn lớn của ông ta. Ta nghĩ ngay đến việc mua bảo hiểm cho công ty, rồi âm thầm cho người đến đốt công xưởng. Nhìn ngọn lửa cháy to, ta cảm thấy hả hê vô cùng. Rốt cuộc công ty phá sản nhưng ngườiđược lời nhất chính là ta. Ta vừa lãnh được tiền bảo hiểm, vừa lấy được tiềntừ giám đốc Vũ Triết. Rồi đến khi chacháu mất, ta dựa vào số nợ mà cha cháu vẫn chưa trả lấy hết nhà cửa đất đai của nhà cháu. Hahaha….
Hiểu Đồng nghe hắn ta kể, giận đến phát run. Thì ra là hắn ta, chính hắn làkẻ làm tan nát gia đình cô, chính là hắn người đã cướp mất hạnh phúc vốn có của cô. Hại mẹ con cô phải sống những ngày tháng khổ sở. Hại cha cô phải ôm hận mà chết. Đang ngồi bệt dưới đất, Hiểu Đồng dùng hết sức bình sinh đứng bật dậy lao đến lão béo muốn bóp cổ cho hắn ta chết để hả cơn giận. Nhưng cô chưa kịp đến gần lão thì cô đã bị tên áo xanh nấm đầu kéo giật lại. Hiểu Đồng đau rát hết cả da đầu nhưng cô vẫn một mực muốn lao đến, cô nhất định phải giết chết tên ******** đó.
- Buông tôi ra, tôi phải giết hắn – Hiểu Đồng la hét, rồi quay lại cắn vào tay tên áo xanh, rồi miệng mắng **** lão béo không ngừng – Ông là đồ khốn, đồ xấu xa ….
Nhưng tên áo xanh đã tóm lấy tay cô hất ngược cô ra đằng sau, té xuống đất một cách đau đớn. Hiểu Đồng cònchưa tháot ra khỏi cơn đau đớn tột cùng thì bị tên áo xanh lao đến tát cho mấy tát, máu miệng chảy ra nhễuđầy xuống mặt đất. Gò má vốn xưng lại càng sưng phồng lên, rát bỏng.
Khi tưởng sẽ còn bị tên này hành hạ muốn ngất xỉu thì từ trên lầu một chàng thanh niên đeo kính chạy xuống quát :
- Đủ rồi, dừng tay đi.
Tất cả mọi người đều quay đầu lại nhìn chàng thanh niên.
Cậu ta đang từng bước từng bước đi xuống cầu thang trong dáng vẻ trầm lặng nhưng thực chất bước chân sải dài mau chóng. Ánh mắt tràn đầy sự giận dữ nhìn cái tên áo xanh, trong lòng dấy lên sự đau xót nhìn Hiểu Đồng đang nằm rạp dưới đất.
Cậu bước xuống khỏi cầu thang tiến lại gần chỗ Hiểu Đồng ánh mắt gườm gườm nhìn tên áo xanh như muốn giết người. Ánh mắt này làm tên áo xanh có phần e ngại nhưng hắn ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh cũng giương mắt nhìn lại, hất mặt thách thức.
Chàng thanh niên không thèm để ý vẻmặt thách thức của tên áo xanh, cậu vượt qua hắn đến bên Hiểu Đồng. Nhưng lại bị tên áo xanh ngăn lại, cậu tức giận quay mặt nhìn hắn ta quát :
- Tránh ra !
- Không tránh ! – Tên áo xanh bĩu môi chế giễu nói, mắt xếch lên, khóe môi cong cớn, điệu bộ cực kì đáng ghét.
- Tôi bảo cậu tránh ra – Cậu thanh niên tức giận, sắc mặt thay đổi nhanh chóng nhìn tên áo xanh lặp lại lần nữa.
- Con nhỏ này dám cắn tao, cho nên tao phải trừng phạt nó mới hả dạ – Tên áo xanh trừng mắt nói.
Cậu Thanh niên lúc đầu còn hòa nhã nói năn lịch sự xưng tôi gọi cậu nhưng khi nghe tên áo xanh nói thì tức giận túm lấy áo của tên này lên giọng cảnh cáo :
- Tao nói cho mày biết, mày mà đụng vào cô ấy thêm một lần nữa thì tao sẽkhông khách sáo với mày đâu. Thằng khốn.
- Tao cứ đụng đó mày làm gì tao, mày biết tao là ai không, đụng đến tao mày chết chắc – Tên áo xanh cũng ngang bướng tiếp tục thách thức, bỏ qua lời cảnh cáo.
Hắn ta vừa nói xong thì ngay lặp tức, một cú đấm giáng mạnh vào mặt hắn, hắn bất ngờ lảo đảo ngã xuống. Tất cả mọi người xung quanh đều há hốc miệng kinh ngạc, nhưng chẳng ai dám bước vào can ngăn. Tên đại ca và lão béo đang ngồi ghế khẽ nhíu mày nhưng không có động tĩnh gì.
Bị đấm bất ngờ tên áo xanh điên tiết đứng lao đến bên cậu thanh niên tung ra một cú đấm nhưng cậu thanh niên đã né tránh một cách dễ dàng như đãcó phòng bị sẵn. Tên áo xanh đánh hụt nên mất đà lao về phía trước nhưng nhanh chóng khựng lại, quay trở lại tiếp tục tấn công. Lần này cậu thanh niên không tránh nữa mà bắt đầu phản công, cậu lấy mắt kính xuống quăng về một phía. Cái mắt kính màu nâu hình vuông rất đẹp bị văng mạnh, chạm xuống đất vỡ nát. Cả hai xông vào nhau đánh một trận thừa sống thiếu chết.
Tên đại ca đứng thấy tình hình căng thẳng thì vội đứng dậy định can ngăn nhưng lão béo đã khoát tay mĩm cười.Hắn chăm chú nhìn đứa cháu trai đang từ từ hạ ngục tên áo xanh bằng những cú đấm chính xác. Đã lâu rồi, lão không thấy thằng cháu mình đánh nhau, không ngờ nó chưa lục nghề, vẫn ra đòn chính xác và mạnh mẽ đến thế.
Cuối cùng khi tên áo xanh bị đo đất một cách ngục ngã thì lão béo mới lên tiếng :
- Đủ rồi.
Cậu thanh niên mới dừng tay, quẹt mũimột cái quay lưng bỏ đi, cậu đến trước mặt Hiểu Đồng. Cô vẫn còn nằm dưới đất, hai má sưng húp, tai bị ù đi, đau đến không thể ngồi dậy. Cô cảm nhận giọng nói vang lên đằng sau có phần quen thuộc nhưng tai bị ù đi sau những cú tát nên cô không thể nhận ra đó là giọng nói của ai. Đến khi người khom người trước mặt cô hỏi :
- Hiểu Đồng cậu sao rồi. Có đau không ?
Giọng nói có phần lo lắng đó rất quen thuộc, Hiểu Đồng cố gắng nhổm ngườidậy chú mục vào người trước mặt. Gương mặt mờ ảo từ từ hiện ra rõ nét khiến cô kinh hoàng.
Một chiếc BMW màu xám bạc phóng vù vù trên con đường quốc lộ vắng vẻ, gương mặt người thanh niên điều khiển chiếc xe cực kì đẹp, nó cứ lúc ẩn lúc hiện dưới những ngọn đèn...