watch sexy videos at nza-vids!

Phecuc.SexTgem.Com

HomeForumBlog
Phim Sex MP4
Blogradio gái hư cực dâm
Phim Phá Trinh 2013
Gái gọi rau sạch tuyển
»

Bottom

Tải full bộ clip sexy (chỉ 500đ), soạn: DL H3402 gửi 8009
ắn, có lẽ bọn chúng coi thường hai cô gái bị trói nên chỉ để lại hai tên canh gác. Mở được cánh cửa lớn, Anh Kỳ và Hiểu Đồng mừng rỡ, cứ nghĩ cuối cùng cũng có thể thoát thân được, nhưng khi chạy ra bên ngoài thềm thì Hiểu Đồng mới thấy từ xa một ánh đèn xe hơi đang chạy tới. Nỗi thất vọng ập đến, bọn chúng về sớm hơn cô dự định. Vậy thì cô và Anh Kỳ khó có cơ hội thoát thân.

Quay sang Anh Kỳ, Hiểu Đồng thấy cả người Anh Kỳ đã cứng đờ vì sợ hãi, bàn tay nắm chặt vào nhau lạnh toát. Hít một hơi thật sâu, nghĩ thật nhanh, Hiểu Đồng quyết định.

Cô nắm lấy tay Anh Kỳ rồi khẽ nói.

- Anh Kỳ, nghe tôi nói. Hãy trở vào trong nhà trốn thật kỹ ở một góc nào đó. Mình tôi sẽ dụ cho bọn chúng đuổi theo mình. Đợi bọn chúng đi xa thì cậu cứ theo con đường này mà chạy, đừng bao giờ quay đầu lại. Gặp được ai đó thì nhờ họ giúp đỡ, báo cảnh sát ngay, có rõ không?

- Nhưng mà… – Anh Kỳ nhìn Hiểu Đồng lo sợ.

- Đừng lo, tôi sẽ không sao đâu. Tin tưởng tôi đi, tôi biết cách đối phó với họ. – Hiểu Đồng vội trấn an Anh Kỳ rồi nhét vào tay Anh Kỳ cái USB màu xanh cùng mớ giấy tờ bằng chứng nói: – Anh Kỳ, bây giờ tính mạng của tôi và sự vô tội của Vĩnh Thành đều nằm trong tay cô cho nên xin cô đừng do dự nữa. Chỉ cần cô chạy thoát khiến bọn chúng lo sợ thì chắc chắn tính mạng của tôi sẽ không sao.

- Vậy thì để tôi… – Anh Kỳ định lên tiếng… thì Hiểu Đồng đã ngăn lại:

- Không! Tôi chạy nhanh hơn cô, tôi có thể lừa chúng đi thật xa, cô sẽ có đủ thời gian bỏ chạy.

Anh Kỳ khẽ gật đầu nhìn gương mặt xanh xao, vầng trán bầm dập và ánh mắt cầu xin của Hiểu Đồng.

- Mau… cô mau vào trong trốn đi! – Hiểu Đồng bèn giục khi thấy ánh đèn càng lúc càng đến gần.

Nhưng khi Anh Kỳ quay lưng vào bên trong thì Hiểu Đồng khẽ gọi:

- Anh Kỳ!

Anh Kỳ quay lưng lại.

- Tôi trả Vĩnh Phong lại cho cô, hứa với tôi hãy chăm sóc anh ấy thật tốt. Có được không? Cô đã hy sinh vì anh ấy, chắc chắn sau này Vĩnh Phong sẽ hiểu.

Anh Kỳ run lên môi khẽ mấp máy muốn nói gì đó nhưng Hiểu Đồng đã đẩy cô vào bên trong rồi đóng cửa lại vì ánh đèn xe chỉ còn cách họ có vài chục mét. Hiểu Đồng hít một hơi thật sâu rồi hét lớn lên:

- Anh Kỳ chạy mau, bọn chúng về rồi. Cố gắng chạy đi, chạy mau đi!

Rồi Hiểu Đồng cố tình nấn ná vài giây rồi mới lao ra cổng chạy về một phía thật nhanh. Chạy, chạy và chạy…

Hiểu Đồng cố sức chạy, một tay giữ chặt lấy bụng. Cô cố gắng dụ bọn chúng ra thật xa căn nhà, gắng kéo dài thời gian để Anh Kỳ có thể chạy thoát. Trong đêm tối, dưới ánh trăng mờ ảo soi rọi, Hiểu Đồng nhìn theo chiếc xe đã quẹo và đang đuổi đến gần sát. Ánh đèn xe đang chiếu đến gần cô, chỉ một chút nữa thôi Hiểu Đồng sẽ bị bắt và bọn chúng sẽ nhanh chóng phát hiện ra Anh Kỳ không có chạy cùng với cô, chúng sẽ đuổi theo và nhanh chóng bắt được Anh Kỳ. Vậy thì tất cả mọi điều cô làm đều trở nên vô ích.

Không thể để bị bắt bây giờ, dù chân đã mỏi, ***g ngực như bị ai nén chặt, cổ họng khô khốc, phần bụng bắt đầu nhói đau, Hiểu Đồng vẫn cố sức chạy, tay vẫn ôm chặt lấy bụng mình. “Cố gắng thêm một chút, một chút nữa. Con à, dù con chưa định hình, dù con vẫn chưa thể nghe được mẹ nói gì, mẹ vẫn không muốn xa con, con ngoan cố gắng chịu đựng thêm chút nữa nha.”

Hiểu Đồng thấy ánh đèn đã che hết bóng của cô dưới đất thì lập tức chạy sang một hướng khác. Cô lẩn trốn vào những hàng cây rậm rạp khiến chiếc xe không thể đi tiếp được. Bọn chúng tức tối nhìn theo cô **** mắng, cuối cùng phải xuống xe đuổi theo.

Đường không hề dễ đi chút nào, Hiểu Đồng cắm đầu chạy nên bị vấp rất nhiều lần nhưng cô cố gượng lại để không bị vấp ngã. Những bước chân đau nhói, những vật cản bên dưới, gặp phần bụng dưới của cô đau nhói. Mái tóc rối lên quệt vào phần mồ hôi đầm đìa trên gương mặt. Hiểu Đồng cố sức chạy trong tiếng gió lạnh gào thét bên tai, tiếng hơi thở gấp gáp của bản thân, tiếng bước chân nặng nề chậm chạp.

Nhưng dù chỉ còn một hơi thở cô cũng phải cố bước đi, màn đêm chính là bạn đồng hành của Hiểu Đồng lúc này, giúp cô ẩn mình tốt nhất. Cô chạy về nhiều hướng không có hướng nào cố định, cũng không biết mình chạy đi đâu, cô chỉ biết chạy và chạy. Chạy để kéo dài thời gian. Cô biết chắc chắn bản thân không thể thoát được, điều đáng sợ sẽ chờ cô một khi chúng bắt được cô.

Nhưng dù cố gắng thế nào đi chăng nữa thì cuối cùng Hiểu Đồng cũng không thể thi được với những bước chân mạnh mẽ ở phía sau. Những bước chân càng lúc càng gần, những tiếng **** mắng nãy giờ rõ ràng từng âm ngữ. Hiểu Đồng biết bọn chúng vô cùng tức giận cho nên nếu bắt được nhất định sẽ bị chúng dần cho một trận. Cô lo sợ nghĩ, nếu bọn chúng mà ra tay chắc chắn cái bào thai không dễ dàng giữ được. Cô không muốn mất đứa con đầu tiên của mình, cô cắn chặt răng quyết định đứng lại.

Thở hổn hển quay lại nhìn bọn chúng. Hiểu Đồng nhận ra là có ba tên tất cả, cả ba đều có gương mặt chai lì dữ tợn đang nhìn Hiểu Đồng với những ánh mắt hung hăng tàn bạo. Chúng cũng dừng lại trước mặt cô. Hiểu Đồng cảm thấy run lên trước ánh nhìn như muốn giết người đó. Cô thở hồng hộc nhìn bọn chúng không chớp mắt, nuốt khan nước miếng đau cả cổ họng lùi lại mấy bước.

Một tên tiến về phía cô tay đưa lên cao định đánh, miệng **** mắng:

- Con khốn, dám chạy à!

Nhưng khi hắn ta sắp đưa tay chạm vào cô thì Hiểu Đồng cảm thấy bầu trời tối sầm đang quay cuồng quấn lấy, cuốn cô vào màn đêm của nó. Cô từ từ ngã xuống. Trong cơn mơ màng, Hiểu Đồng cảm thấy tên nào đó vác cô lên vai rồi thúc giục đồng bọn quay về.

Một xô nước lạnh buốt được tạt vào mặt Hiểu Đồng khiến cô rùng mình thức giấc. Cô mở mắt ra nhổm người ngồi dậy, trước mặt cô là những gương mặt đáng sợ, cô hoảng hốt lùi ra sau nhưng lưng bị đập vào bức tường phía sau. Trong lúc nhăn nhó vì đau thì một gương mặt già nua nhưng gian xảo và cực kỳ đáng ghét hiện ra.
Vẫn cái bộ dạng kẻ cả ấy, vẫn cái bản mặt giả dối ấy. Hiểu Đồng nghiến răng nói:

- Là ông.

- Chào cháu gái, lâu quá không gặp. – Giám đốc Giang cười cười nhìn Hiểu Đồng, ánh mắt nham hiểm của ông ta phủ trùm lên Hiểu Đồng.

- Sao ông có thể ra tù sớm như vậy? – Hiểu Đồng vừa kinh ngạc vừa tức giận nhìn giám đốc Giang hỏi.

- Haha, đó là nhờ mãnh lực của đồng tiền đó cháu à. Mặt trái của pháp luật là như vậy, chỉ cần cháu có tiền vun đắp, chuyện thoát khỏi nhà tù sẽ dễ dàng thôi. Tuy nhiên ta vẫn không thể quên được những năm tháng cay đắng ở trong đó, vì vậy mới tìm cách trả lại cho cháu và bọn kia. – Lão đang cười cợt nói bỗng nghiến răng gằn từng chữ đến đáng sợ.

Hiểu Đồng nghe lão Giang trả lời thì run lên cầm cập, lão nhìn cô ánh mắt đắc ý cười:

- Cháu sợ sao?

- Xin lỗi nhưng tôi không đủ bản lĩnh để sợ. – Hiểu Đồng nhếch môi cười ngạo nghễ, cô đã ngồi thẳng dậy, nét mặt không khuất phục nhìn lão.

Nghe Hiểu Đồng nói, gương mặt lão Giang hơi tái lại nhưng vẫn gắng gượng nở nụ cười. Sau đó lão trầm mặt hỏi:

- Con bé Anh Kỳ đâu?

- Tôi không biết. Lúc bỏ chạy, thì tôi chỉ lo chạy thoát thân chứ làm gì để ý đến cô ta. Ai cũng biết tôi và cô ta ghét nhau ra mặt mà. – Hiểu Đồng quệt mặt trả lời.

- Mày còn đóng kịch. – Lão Giang bắt đầu thay bộ mặt giả tạo của mình để trở lại với bộ mặt thật của lão. – Tụi mày giả vờ gây hấn với nhau để bọn nó mất cảnh giác rồi nhân lúc tụi nó sơ ý thì đào thoát. Chỉ tại bọn đàn em của tao vô dụng nên mới bắt được có mình mày. Nói đi, tụi mày đã biết được những gì rồi.

- Ông đoán xem bọn tôi đã biết được những gì rồi. – Hiểu Đồng cười cợt hỏi khiêu khích.

- Mày… – Lão Giang tức giận trợn mắt nhìn Hiểu Đồng nhưng sau đó hắn thả lỏng người ra bắt đầu lấy giọng uy hiếp: – Mày khôn ngoan biết điều một chút đi, thành thật khai báo ra, tao sẽ tha cho cái mạng của mày.

- Ông nghĩ ông đủ sức uy hiếp được tôi sao? Tôi đâu có ngu ngốc đến nỗi mong được ông tha mạng khi biết được tất cả các mối làm ăn phi pháp của ông chứ. Điều thông minh nhất của tôi chính là im lặng, chừng nào tôi chưa nói cho ông biết Anh Kỳ đang ở đâu thì ông sẽ không giết tôi. Bởi vì một khi, ông tìm được cô ấy, chính là lúc tôi và cô ấy bị ông giết người diệt khẩu. Tôi nói vậy có đúng không?

- Mày đừng đắc ý quá, người của ta sẽ nhanh chóng tìm ra con nhỏ đó thôi. Nó có chạy đằng trời cũng không thoát được khỏi tay của tụi tao đâu. Lúc đó mày sẽ chết. – Lão hầm hừ đe dọa.

- Bắt được cô ấy thì sao chứ? Ông nghĩ bọn tôi có nhiều thời gian để chạy trốn như vậy sao không chạy mà để các ông bắt chứ. Đơn giản là vì chúng tôi muốn chuyển bằng chứng phạm pháp của ông đến tay người khác. Chỉ cần bọn tôi có chuyện, người đó nhất định sẽ biết được và báo cảnh sát ngay. – Hiểu Đồng cười lạnh nói.

“Bốp…”

- Mày còn muốn gạt tao. Ở đây không có mạng làm sao tụi bây gửi đi được chứ? – Lão cười hừ nói.

- Cuối cùng ông cũng biết hóa ra mình bị gạt nãy giờ à? – Hiểu Đồng bị tát một cái thật mạnh, khóe môi cô chảy ra một vệt đỏ nhưng cô kìm nén cơn đau nhìn lão Giang tức tối tiếp tục cười cợt.

- Mau đi tìm con bé kia cho tao! – Lão tức giận hét lên rồi chỉ tay vào Hiểu Đồng nói:

- Tìm được con bé đó, tao sẽ cho mày xuống suối vàng gặp ba ******.

- Cứ tự nhiên. – Hiểu Đồng cười đáp, thái độ bình thản vô cùng khiến lão Giang tức giận phải bỏ đi.

Thấy lão Giang bỏ đi, Hiểu Đồng mới thở phào, tạm thời lão sẽ không động đến cô cho đến khi tìm được Anh Kỳ. Nghĩ đến Anh Kỳ, Hiểu Đồng khẽ rùng mình. Nếu như cô ấy bị bắt được, vậy thì… cô không dám nghĩ tiếp.

Anh Kỳ sau khi nghe tiếng xe đuổi theo Hiểu Đồng càng lúc càng xa thì lao ra khỏi nhà bằng tất cả sức lực mà cô có. Cô cũng cắm đầu chạy theo con đường mòn. Cô không dám có một giây dừng lại, cứ chạy mệt thì đi, hết mệt lại chạy, theo con đường cái xa thật xa mà đi. Vừa đi vừa thở hổn hển, ***g ngực đau nhói, bàn chân cô đã chảy đầy máu, nhức nhối tê dại vô cùng. Cô cảm thấy vừa đói vừa khát, môi cũng khô nẻ, mồ hôi đầm đìa. Nhưng cơn gió đêm thổi qua người cô xâm nhập vào cái thân thể đầy mồ hôi của cô tạo thành những cơn ớn lạnh kinh hồn. Dù vậy cô vẫn cắn chặt răng lê từng bước chân. Tay vẫn nắm chặt cái USB và mớ bằng chứng cùng cây súng Hiểu Đồng đưa cho.

Nhưng cô không ngờ rằng, dù mình có cố sức chạy thoát thế nào thì bọn chúng vẫn đuổi theo kịp bóng dáng của cô. Từ xa nghe tiếng xe vọng đến, Anh Kỳ hoảng sợ cực độ. Cô vội vàng chạy, nhưng cô không dám chạy theo đường lộ nữa. Cô băng qua ven đường mà đi, lẩn trốn trong những bóng cây rậm rạp. Cho đến khi cô không còn sức nữa, tưởng chừng như sắp gục ngã, cô nhìn thấy một cái chòi, mừng rỡ chạy đến nhưng không có ai ở đó. Cảm giác thất vọng cùng mệt mỏi ập đến, Anh Kỳ ngồi xuống góc bên trái nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.

Không ngờ một lát đó của cô cho đến khi trời sáng. Cô nghe tiếng xe đỗ cái két bên ngoài cái chòi thì giật mình thức dậy, hoảng hốt vô cùng muốn tìm chỗ núp nhưng không có chỗ nào cả. Và một tên đàn em bước vào nhìn cô với ánh mắt đe dọa đáng sợ.

Hắn ta chạy đến tát cho Anh Kỳ mấy cái rồi nắm tóc cô lôi đi trong sự kháng cự yếu ớt của Anh Kỳ. Nhưng ngay lúc đó một bóng người lao vào giằng co với tên kia, giải cứu cho cô.

Đầu tóc rũ rượi vì bị tên kia nắm chặt đến đau nhức vô cùng, Anh Kỳ thấy choáng váng đầu óc. Đến khi nhận thức được thì cô mới biết người cứu cô chính là Tuấn Kiệt. Cậu và tên kia đang giằng co với nhau, cuối cùng Tuấn Kiệt bị tên kia đấm cho mấy đấm choáng váng. Anh Kỳ thấy vậy vội vơ lấy khúc gỗ bên cạnh đập vào lưng tên này mấy cái, nhưng vì sức cô quá yếu, cộng thêm mệt mỏi nên không tài nào đánh ngất được tên kia. Hắn buông Tuấn Kiệt đang quằn quại dưới đất rồi đứng phắt dậy nhìn Anh Kỳ với ánh mắt giết người. Cô hoảng sợ lùi lại, giơ khúc gỗ định đánh tiếp nhưng bị hắn ta chụp lấy. Hắn tức giận trả lại cho cô một gậy. Anh Kỳ hoảng sợ đưa hai tay lên đỡ nhưng sau đó, cô nghe một tiếng “hự” rất lớn. Tuấn Kiệt đã thay cô lãnh phát gậy kia.

Tuấn Kiệt kìm nén cơn đau, cậu lao vào tên kia, quyết giành lấy cây gậy trong tay hắn. Hai bên lại giằng co quyết liệt. Hắn ta nhanh chóng đè Tuấn Kiệt xuống dưới và bóp cổ cậu. Tuấn Kiệt cố giãy giụa nhưng không tài nào thoát được.

Anh Kỳ thấy Tuấn Kiệt như vậy thì hoảng loạn. Cô ngó dáo dác xung quanh, chợt nhìn thấy cây súng đang nằm lẫn trong đống giấy tờ, cô vội chụp lấy và không kịp suy nghĩ, hướng nó về phía tên đó bóp cò.

“Pằng…”

Một luồng máu phun ra, hắn ta ngã xuống. Anh Kỳ sợ hãi lui lại vài bước rồi run rẩy buông súng ra, hai chân khuỵu xuống.

Tuấn Kiệt ho sặc sụa sau khi được giải thoát, cậu cố bò đến gần Anh Kỳ, ôm lấy cô thật chặt và an ủi cô. Anh Kỳ khóc lớn trong vòng tay Tuấn Kiệt, cô cảm thấy thật may mắn khi được gặp cậu.










Chap 89
- Sao ông lại đưa tôi đến đây? – Hiểu Đồng lên tiếng hỏi giám đốc Giang sau khi cô nhận ra nơi hắn đưa cô đến. Đó chính là công trình đang xây dựng của tập đoàn Nguyên Thành Phong, nơi mà ông Văn Trác đã nhường lại để lấy 2% cổ phần. Công trình đang bị tạm dừng thi công do việc điều tra Vĩnh Thành nên rất vắng vẻ.

- Cháu gái, cháu rất thông mình mà, lần này thử đoán xem? – Giám đốc Giang cười nheo mắt nhìn Hiểu Đồng hỏi.

- Mục đích của ông là lật đổ Nguyên Thành Phong, đây là nơi tập trung tiền bạc của họ, ông đưa tôi đến đây, mục đích là phá hủy nơi này. – Hiểu Đồng nhìn ông ta đáp.

- Đoán giỏi lắm! – Nụ cười của lão Giang vụt tắt. – Ta rất thích những kẻ thông minh. Nhưng ta chẳng thể nào thích cháu được

- Cảm ơn, tôi không cần ông thích! – Hiểu Đồng lạnh lùng đáp.

- Haha… cháu đoán xem, hôm nay ta tìm ai đến cứu cháu? – Lão Giang nhìn cô cười cười hỏi.

Tim Hiểu Đồng thoáng ngừng đập, cô gườm mắt nhìn lão dò xét. Chiếc xe chở cô và lão đi rất ít người, cũng không có xe nào theo sau. Vậy thì người chúng tìm chắc chắn không phải Vĩnh Phong, vì cậu dư sức đối phó với bọn người này. Đột nhiên Hiểu Đồng nhận ra một điều khiến cô run lên:

- Chẳng lẽ ông dụ Vĩnh Thành đến đây?

- Ta thật là ghét cháu, lần nào cũng đoán trúng. – Lão Giang phá ra cười, ánh mắt liếc nhìn cô bén như dao cạo.

- Ông kêu anh ấy đến đây làm gì? Xin ông hãy buông tha cho anh ấy, anh ấy không đắc tội gì với ông hết. – Hiểu Đồng vội vàng van xin lão.

- Haha… thằng đó đúng là không đắc tội với tao, nhưng ai kêu nó là con trai của Triệu Vĩnh Nguyên, anh trai của Vĩnh Phong làm gì. Hai cha con nhà đó là người mà tao hận nhất. – Hắn gầm lên giận dữ khiến Hiểu Đồng dù bình tĩnh đến đâu cũng phải run bật lên.

- Tại sao ông lại hận bác Nguyên? – Hiểu Đồng ngạc nhiên hỏi. – Chẳng phải ông và bác ấy cùng hợp tác với nhau hại công ty của ba tôi hay sao?

- Hợp tác với...
Clip sex của Du Thiên
Tags: Sẽ, để, em, yêu, anh, lần, nữa, 10,Truyện, sex, lầu, xanh, Sẽ để em yêu anh lần nữa 10
Top Cùng chuyên mục

Thống kê

• Online: 1
• Truy cập hôm nay: 46
• Tổng truy cập: 260872
Liên kết
Chicky.Mobi
Tạo dựng bởi Phúcdemon™
Kênh Giải Trí Người Lớn
Phêcực © SexTgem
Tags: Phecuc.SexTgem.Com/xem.html
SEO : Bạn đến từ :
Google+Check google pagerank for phecuc.sextgem.com